 |
|
Ký ức thuở ban đầu - Minh họa: A Sáng
|
Đấy là một lời thì thầm của một ai đó, có thể là của một vị thần, vang lên tai những người phụ nữ. Ai đó hay là vị thần ái tình, đang mách những người phụ nữ của chúng ta một trong những chiếc chìa khóa vàng của một buổi tối huyền diệu để ở đâu.
Những người đàn ông của họ đã nói và nghe quá nhiều những chuyện đau đầu trong suốt một tuần. Buổi tối thứ Bảy (hay có thể gọi cách khác là buổi tối cuối tuần), họ trở về căn nhà của họ và kiếm tìm những ngôn ngữ khác.
Có một người bạn tôi nhắn tin cho chồng: Anh muốn ăn gì tối nay? Người chồng nhắn tin lại: Ký ức thuở ban đầu. Người vợ nhắn lại: Lằng nhằng. Ăn gì thì nói. Người vợ không xấu. Nhưng chị đã không đủ ý nhị và không hiểu điều cần làm cho bạn đời mình. Người chồng đã không về nhà ăn tối nữa. Và một buổi tối đẹp vừa chạm chân đến cửa nhà bạn lại vội bỏ đi.
Có những ngày những người đàn ông chợt thấy vu vơ và trống rỗng. Họ chợt thấy yếu đuối và mệt mỏi. Quyền chức, tiền bạc và những cuộc tranh giành hay nhậu nhẹt với bạn bè trở nên vô nghĩa. Họ bỗng nhớ về những gì đó một cách không cụ thể nhưng từng rung động trong tâm hồn họ.
Họ có thể chỉ cần đi qua một lối ngõ mà họ đã từng đợi chờ người bạn đời của mình ở đó thuở hai người mới yêu nhau. Họ có thể mở những lá thư hoặc một tin nhắn vẫn còn lưu lại trong điện thoại của vợ mình thuở trước. Những ký ức đẹp đẽ và lãng mạn thức dậy và trở về trong lòng họ.
Trong tâm hồn chúng ta có một đôi tai. Đôi tai đó luôn luôn mở ra để nghe những tiếng nói dù rất mơ hồ của ký ức vọng về làm tâm hồn xao động. Và chỉ cần tâm hồn ta xao động một chút thôi thì mọi chuyện kỳ diệu có thể hiện ra.
Tại sao trong buổi tối thứ Bảy yên tĩnh và không phải lo lắng công việc của ngày hôm sau, người vợ lại không bật ngọn đèn bàn với một thứ ánh sáng vừa phải và ngồi xuống bên chồng. Và như vô thức, người đàn bà nói vu vơ về một ngày nào đó đã đi qua trong cuộc sống riêng tư của hai người: Lần đầu tiên ấy anh làm em sợ…Có thể chỉ là một câu nói rất mơ hồ như thế thôi.
Và sau đó là mái tóc người đàn bà được buông xõa xuống cùng một sự im lặng đầy gợi cảm. Câu nói Anh làm em sợ rất khó dịch vì nó chứa đựng quá nhiều nghĩa. Nhưng chắc chắn nó chứa đựng trong đó sự run rẩy, niềm hạnh phúc, sự dâng hiến và lời mời gọi thổn thức. Bây giờ hết sợ rồi à ? Có thể người đàn ông sẽ trả lời thế và cũng có thể không. Dù có hay không có câu trả lời thì câu nói sau đó của người đàn bà vẫn là: Em vẫn thấy sợ…
Hỡi những người đàn bà yêu quý, có những người đàn ông đã được nghe câu nói đó, họ bỗng thấy một ngọn gió lạ thổi qua lòng. Họ đã quay lại nhìn gương mặt người đàn bà của mình. Một cảm giác lạ lùng bắt đầu tràn ngập tâm hồn họ. Sự gợi cảm lạ kỳ như từ một sự yếu đuối cần được che chở và thèm được chiếm ngự đã làm những người đàn ông rạo rực.
Em vẫn sợ đã làm tan đi những hiện thực quá nhiều lý trí và quen thuộc như một sự sáo mòn trong đời sống vợ chồng. Sự run rẩy và sợ hãi trong hạnh phúc được dâng hiến của người đàn bà luôn luôn kích động khát vọng chiếm hữu của người đàn ông.
Em vẫn sợ… chỉ là một ví dụ trong hàng vạn ví dụ của ngôn ngữ dành cho những buổi tối của đời sống vợ chồng. Đặc biệt là trong đời sống của những đôi vợ chồng đã chung sống quá lâu với nhau.
Huệ Huệ
Bài 4: Thất bại bởi một sợi thun