Cập nhật cuối: 7/6/2010 15:12:15    
 
- Bí mật rung động “huyệt đạo trai tân” giải oan tội hiếp dâm   - Đì tìm gốc gác một loài cây   - Trường ca Trường Sơn - Ngọn lửa và tiếng hát   - Mai Văn Phấn & công nghệ cách tân thơ   - Người đàn bà chỉ tưới hoa đêm   - Người đàn bà trong Mùa hoa cải bên sông   - Nhà văn đầu tiên và mãi mãi của tôi   - Các chuyên gia của Bộ Y tế đã làm việc kiểu gì?  
Có phải người phụ nữ nào cũng có ngày 8/3?
(07:00, 07/03/2009)



Có phải phụ nữ nào cũng có ngày 8/3?



Dọc đường Nguyễn Trãi – Thanh Xuân, ngày nào cũng diễn ra cám cảnh đội trật tự phường vất vả “đuổi bắt” những người phụ nữ quê mùa tranh thủ lúc tan tầm bày bán hoa tươi bên vỉa hè. Ngay cả buổi sáng ngày hôm nay cũng vậy, những cuộc đuổi bắt diễn ra như chuyện thường ngày. Vừa ôm thúng hoa trước ngực, hai mắt vẫn đảo khắp xung quanh, người phụ nữ vừa qua cuộc đuổi bắt ấy hổn hển chia sẻ với tôi: “Đến dịp 8/3, hoa tươi bán chạy và được giá hơn ngày thường lên chị em trồng hoa chúng tôi tranh thủ bán sớm. Chắc biết như vậy nên đội trật tự lượn qua lượn lại mấy lần liền”.

Nhìn chị và những người bạn tất bật bán hàng, không ngơi cảnh giác, tôi có cảm giác họ đã quên ngày 8/3 cũng là ngày của chính họ. Những bông hoa hồng tự tay họ trồng ra, tự tay họ bày bán thì hình như lại không phải thuộc về họ. Và những cán bộ trong đội trật tự phường vẫn mẫn cán hoàn thành công việc của mình mà quên mất hôm nay là ngày 8/3.

Cùng chịu chung cảnh ngộ với những người phụ nữ bán hoa tươi, “chợ người” tại đầu cầu Trắng, Hà Đông vẫn tấp nập chị em. Với họ, ngày 8/3 hay bất cứ ngày nào đi nữa cũng chỉ là sự phấp phỏng chờ đợi may mắn. chị Lê Thu T, Ý Yên – Nam Định tâm sự: “Năm nay đứa lớn của tôi thi đại học mà tôi chưa biết xoay sở thế nào. Ở quê hết việc, ra đây cũng bấp bênh lắm”. Khi được hỏi chị có biết hôm nay là ngày 8/3 không? Chị thở dài: “Với chúng tôi ngày nào mà chả như ngày nào”.

Mặc dù lệnh cấm bán hàng rong trên nhiều tuyến phố ở thủ đô đã được ban hành nhưng hầu như ở khắp nơi chúng ta đều bắt gặp bóng dáng các cô, các chị dưới tấm nón lá thấp thoáng đâu đó. Hầu hết họ là những người ngoại tỉnh đổ về Hà Nội kiếm tiền nuôi con ăn học. Gánh hàng rong của họ có cả trăm thứ: dăm cân hoa quả, vài bó hoa tươi, ít hàng xén... Trò chuyện với chúng tôi, một nhóm các chị bán hàng rong vẫn vui vẻ cười đùa: “8/3 chỉ có cho các bà giàu có thôi chứ những hôm nào ế hàng còn đầy hoa chẳng là ngày 8/3 của bọn em là gì”. Các cô lại khúc khích cười nghiêng ngả mà sao trong sâu đôi mắt vẫn ánh lên nỗi buồn vời vợi. Trong số ấy, có một cô còn rất trẻ, hình như mới ngoài tuổi đôi mươi.


Hàng hoa trên phố: Ảnh: vtv.vn


Ngày 8/3 không về đến từng góc phố...

Chẳng phải riêng mồng 8/3 mà đêm nào cũng thế, những tiếng chổi tre đều đặn lùa vào từng ngõ ngách phố phường trong đêm khuya. Những chị lao công lặng lẽ với công việc của mình dọn sạch những bó hoa vứt chỏng trơ bên vỉa hè hay dưới những rãnh nước.

Tôi đã phải chờ họ rất lâu cho đến khi công việc của họ kết thúc thì đồng hồ đã chỉ sang ngày 8/3 từ bao giờ. Một chút thảnh thơi của cuối ngày làm việc, một chị lao công ngồi bệt xuống vỉa hè đường Nguyễn Trãi: “Đêm nay còn đỡ chứ đêm mai các cô cậu yêu nhau tặng hoa rồi buổi khuya vứt bừa bãi đầy đường. Chúng tôi lại tha hồ mà quét chứ vui gì ngày 8/3”. Một ngày 8/3 của chị có niềm vui gì không? Chị ngồi lặng im một lát rồi không trả lời tôi, chị đứng dậy quét dọn nốt quãng đường cuối cùng.

Thấy vậy, người đồng nghiệp của chị ghé tai nói nhỏ với tôi: “Chị ấy năm nay đã ngoài 40 tuổi mà đã có chồng con gì đâu”. Tôi chợt thấy có lỗi vô cùng vì tôi cứ nghĩ rằng người phụ nữ nào cũng có một ngày 8/3 cho riêng mình.

Ai đó cứ bảo phố phường về đêm tĩnh và vắng vẻ lắm. Nhưng nếu để ý kĩ thì hình như là không phải. Lượn xe một vòng khắp các con đường, đâu đâu cũng thấy thấp thoáng bóng dáng cần mẫn của các chị lao công. Họ đang ngồi tụm lại với nhau trò chuyện về gia đình, về công việc hay về muôn thứ nhỏ nhặt của cuộc sống. Nụ cười đôi lúc bật lên ròn tan và trong trẻo. Bởi chính họ, chính các cô, các chị lao công là những người đầu tiên đón nhận thời khắc của một ngày 8/3. Và cũng chính họ là những người làm công việc “hậu 8/3” vào buổi đêm ngày hôm sau. Chỉ có điều liệu họ thực sự có một ngày 8/3 theo đúng nghĩa hay không? Điều này chúng ta vẫn thường không để ý.

Nguyễn Anh Thế

 Gửi tin qua Email  |  Bản in

Gửi phản hồi
Người gửi:
Nơi công tác:
E-Mail:  
Tiêu đề:
Nội dung:
Tệp đính kèm:
Mã an toàn:
Nhập mã an toàn
 

Các tin khác
Xấu hổ vì điện thoại di động… (09/03)
Phân bón… Bắc Bình Vương (Nguyễn Huệ), trời ạ! (10/03)
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng (05/03)
Khi “ông” nhà máy nước… “trừng phạt” dân! (04/03)
Gửi đồng chí nhà báo cần phải đi học lại… nghiệp vụ báo chí! (25/02)
Cái “gia gia” chẳng là… cái gì cả! (24/02)
Những uẩn khúc gửi về ga Lào Cai (23/02)
Những chuyến tàu phản nhân văn…! (17/02)
Tình yêu còn sống hay đã chết (?) (13/02)
Tiếc hoa (10/02)
Phát hiện ống xương lạ ở Hoà Bình
Xấu hổ vì điện thoại di động…
Các chuyên gia của Bộ Y tế đã làm việc kiểu gì?
Cái dạ dày và sự tử tế (Phần II)
Văn nghệ sỹ Việt Nam quá “bạc tình” với sông Đà… ?! (Phần I)
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
Văn nghệ sỹ Việt Nam quá “bạc tình” với sông Đà… ?! (Phần II)
Mốt kỳ quái: Những cậu ấm thích màu hồng?
Phân bón… Bắc Bình Vương (Nguyễn Huệ), trời ạ!
Lời "tôn vinh" đôi dép
Chúng ta vẫn hằng làm hư nhiều bà con của mình!
“Đương thời” đâu phải chỉ là… “bấy giờ”

© VieTimes – Chuyên mục của Báo điện tử VietNamNet - Tổng biên tập: Nguyễn Anh Tuấn
® Ghi rõ nguồn “vietimes.vietnamnet.vn” khi trích dẫn lại từ website này.
Tòa soạn: 141 Bà Triệu, Hai Bà Trưng, Hà Nội - Điện thoại: 04 37722729 * Fax: (04)37722734 * E-mail: vto@vietnamnet.vn