 |
|
Tranh: Nguyễn Quang Thiều
|
Năm ấy hai tháng Sáu
Năm hạn!
Mùa hạ hai tháng sáu
Một tháng sáu thiêu đốt lòa lòa
Một tháng sáu gam trầm
Mưa ướt đầm lá hẹ
Tháng sáu cười hể hả
Hiện hữu những dữ liệu phổ thông
Tháng sáu kia khép mình
Lập trình bản mục
Hai tháng sáu quay vòng
Nhạc mưa...
Anh cầu hai tháng chẵn
Mắt đen mùa nhãn
Chim tu hú tách đôi, lẻ đàn
Tháng sáu sau gối đầu sang tháng bảy
Mùa Vu Lan sẽ sàng
Anh cầu hai tháng sáu
Phía mây
Xanh buốt cầu vồng
|
|
Nắng Mới
Cô ấy hỏi: trưa ai ?
Nghiêng búi tóc đầu bê non ngoái lại
Nắng cười
Ong ong vàng rơm tươi
Ong ong vườn cải
Nhưng nhức nụ hoa
Trưa ai
Nhìn người vời vợi
Thấm xót Chiều anh
sớm em vồi vội
Trưa ai đừng hỏi
Ngực đất phổng phao kiệm lời
Con đường không trưa cỏ rối
Hôn dấu chân nắng mới
Chân trời ngóng đợi
Người trót hỏi trưa ai
Bước màu về sớm dặm dài |
|
Một chấm lẻ ...
Đó là góc mở hướng tây
Nắng dọi rát mà không giàu có
Bé nhất làng
Bé nhất huyện
Có ngày mây trắng mơ
Sà góc khuất
Tôi thở lưa thưa cây xanh vườn
Ngoái cổ nghe bước chân ngõ gạch
Cây ớt nhỏ trong chiều
Vẽ ảo giác đơn độc
Chấm tồn sinh non xanh
Khói rơm nồng nàn mùa gặt
Áo ai trắng ngấn bờ ao
Nắng quái với qua rào
Ới gọi lãng quên
Chấm nhỏ địa đồ
Như ngàn triệu chấm...
Có thể xa...
Ai mãi đi tìm
Ngoái cổ nghe bước chân ngõ gạch
Tôi thở lưa thưa cây xanh vườn.
|
| Cách điệu
Váng vất tiếng ho
Dặng hắng sau bụi duối
Sau bức tường ẩm ướt hơi xuân
Thanh âm như ho sữa bé em
Thanh âm khàn khàn thanh quản
Âm nghẹn lồng ngực viêm phế quản mạn
Những tín hiệu sau bao rào cản
ở - đó -có -Người !
Mở to mắt đen
Góc khuất
Ho húng hắng
Dằng dặc khẩu ngữ ho
Đường dài nhiều cát ,bụi
Vỏ não nhiều chất còn tắc lại
Tiếng ho thăm thẳm vọng về
Vớt tiếng ho khan
Mùa sắp tới ...
Không mùi vị
Không mùi vị !
Một ngày xuân hẻo
Rượu tiết ba ba , rượu tiết dê...
Không mùi vị
Cảm bằng màu sắc
Bắp cơ căng cứng , cuồng ngông
Dạ dày nóng bỏng chất Alcohon
Quán thịt rừng, bên rừng hoa dẻ
Mùi hoa qua thính giác hư không
Không ăn chay, không hàn thực
Mùi vị quên bản năng
Dồn ứ nhục chất những cánh rừng hoang dại
Những trò chơi không thanh âm
Trò chơi qua mạch máu
Vằn mắt những thiệt hơn
Cơn gió thoảng về từ cổ tự
Chợt nhận cảm hương người chập chờn...
|
|
Ai gọi du xuân !
Phảng phất một đêm xuân mới
Bóng ngày phấp phỏng hình nhân
Hơi xuân lan lan gác nhỏ
Tiên tri đã gặp bao lần
Thầm hóa vào tranh tố nữ
Hoa đào cười nụ vì ai
Bếp nấu vì ai đỏ lửa
Hiện hình tiếng cốc tuột rơi !
Ánh đèn mông lung nhắn hỏi
Ghế mòn sao muốn cất lời
Tủ sách nói bằng im lặng
Gương soi nói mặt thật người
Mùa xuân đỡ tay ốm dậy
Gọi thầm sương khói mong manh
Ngõ vắng tiếng chân bước gấp
Nhẹ bỗng cõi tình còn xuân
|
| Công thức đồng phân của giấc mơ
Tôi nghĩ em không biết mơ
Nếu có thì nụ cười qúa ít
Một trưa đầu hạ ngủ muộn
Có cơn giông
Sấm động giữa ban ngày
Tôi thức dậy
Và tôi đỏ mặt
Ngoài kia gió có biết không?
Tôi thức dậy
Đầu ngẩng cao ưỡn ngực
Căn phòng sao nhỏ bé dưới chân
Đôi chân bỗng phù thũng nặng như chì
Ngàn lá bay bay có biết không ?
Rồi tôi vã mồ hôi hột
Có điều chi giá buốt cái nhìn
Về phía em nằm
Em có biết không?
Chợt ngỡ ngàng
Kìa em cười trong mơ
Trong trưa giông gió
Tôi phát hiện trước cơn mưa
Công thức đồng phân của giấc mơ
Giấc mơ em lớn hơn giấc mơ tôi
|
Hỏi gió
Gió ơi ! gió từ đâu về
Mà người yêu gió
Có phải gió từ Hy mã lạp sơn
Để trực giác nhìn ngang thành gió nhẹ
Tung tăng trên cỏ, cợt ghẹo má em
Lạc lối về ngõ nhỏ, về ngôi nhà của mẹ
Con đường cỏ, đụn rơm vàng miền cổ tích
Lỡ một chiều mưa dan díu cùng sấm, chớp
Cuồng si, rung giật bão , giông
Bao nhiêu , bao nhiêu ngẫm ngợi
Ngỡ tưởng gió vô hình
Gió thêu dệt ngẫu nhiên...
Gió ào ào từ ức vạn năm
Như không hề sinh nở
Những quặn thắt vô tình
Cong cong thấu kính lồi cận thị
Gió chẳng đi đâu, gió vẫn thổi quanh mình
Cuốn theo nguồn sinh lực vô biên
Có phải em là gió ?
Đồng cỏ làm nên gió ?
Bầu trời sinh thành gió ?
Đo hết làm sao những hy vọng cánh diều
Đo hết làm sao tình biển gió cuốn sóng lừng
Cứ gửi lời vô tình vào thinh không hỏi gió
Gió có hình không mà lời bảo gió bay ?
Trước thềm xuân sớm nay
Người tìm thấy gió
Con gió phong tình con gió cố nhân
Khi gió vút lên đồi cao như áo em vừa mở
Ngọn gió mùa no ấm đã đầy cong.
|
|
Khúc xẩm xuân tình
Tròng mắt đục mờ
Dìu câu xẩm đồng hành
Như là mưa vừa qua gương mặt
Giọt mắt không tên
Giọt, giọt ... bạch sen
Thấm lần áo mỏng
Trái tim tỏa sáng
Bay hơi những tổn thương
Ngoa lời lam lũ
Sao nhạc du ca
Tung tẩy cõi nhân gian
Câu xẩm phục trang màu hoàng yến
Nỗi đa mang gan ruột _ ở trần
Tai ù đặc giữ lời sang phố chợ
Chả nhìn chi người đẹp phù dung
Vừa đi, vừa hát
Cày câu xẩm mặt đường
Liêu xiêu ghé sang nam
Câu thơ no mùa lúa
Liêu xiêu tựa sang Đông
Bến gọi thuyền về...
Ngoái lại sau lưng vang vọng
Mõ chùa làng tịnh tâm
Khúc xuân tình thời gian nhịp bước
Phía nhân gian thăm thẳm cõi người
Như có vô vàn bàn tay nâng đài sen nở
Gánh đầy bồ câu xẩm dong chơi
Khi tôi dời cõi đẹp
Nhờ câu xẩm dắt tay...
|
|
Hồ Điệp lan rừng thắm
Hồ điệp lan rừng thắm
Hoa nở đỉnh non thần
Sắc điệp đây mà sương khói
Hoa trôi giữa phù Vân
Núi vừa như mọc hôm qua
Mà hoa ngàn tuổi
Đến từ đâu vẻ thanh tân
Ôm trọn vòng tay núi thắm
Bừng lên hồng điệp âm thầm
Kết vành hoa đội đầu công chúa
Báo xuân thì đương chín với Sơn Lâm
Màu má ấy tim núi dồn nhựa đập...
Hôi môi xa dài suốt trăm năm
Gương mặt hoa trọn đời yêu sắc đỏ
Thướt tha, mềm dáng núi đằm
Đâu dám ví tình ta như Hoa – núi
Mỗi thước rừng em trồng Hồ điệp lan xốn xang
Non cao, Trời đổ sương thẫm điệp
Em dâng ánh mắt hoa chiều
Không phải gió, không phải đá cất lời bổi hổi
Hoa ơi !
Đừng xa núi thắm
Nơi mồ hôi sương đổ xuống đất mỡ màu
Mỗi mùa hoa, màu lan lên Hồng Điệp
Lễ chạm mặt đời
Dâng hiến trọn tình yêu !
|
| Nước mắt nến
Chảy cùng sóng nhạc dương cầm
Soi tỏ nhánh hoa hồng bỏ lại
Nến hồng cháy cho đêm hai mươi tuổi
Bỏ lại nỗi niềm thương đêm
Bày tỏ một mùa hè những phượng
Góa nắng mùa đông trong tim
Cánh hoa nến rỏ giọt ngày, đánh dấu
Nhẹ bước chân hè phố lặng im
Sáp nến chảy tận cùng khi lòng đã mở
Ngôi nhà thênh thang thành chấm con tinh tú giải Ngân hà
Thiên thạch băng trời khuya thảng thốt
Một chấm đèn, hồn nến đã bay xa
Em thổi nến trong đêm sinh nhật
Luồng hơi xuân thả gió trường sinh
Nước mắt nến bỗng bùng lên ngọn lửa
Khi ấy chuông nhà thờ gióng giả
Những giọt tàn như sao nhỏ mới nhen
Phía tinh cầu ước vọng về phơi phới
Giọt nến hồng sống lại tuổi hoa niên
|
| Đá Ong
Sao Hôm mọc mộc chiều cổng đá
Đá ong quây những phận ấm lành
Tiếng trống vỗ thập thình tường đất cổ
“ Người ngoan ” , gọi nhau xem rối nước thủy đình
Sớm dựng nhà thơm đá mật ong
Có người về quê cũ
Gặp khuôn mặt rỗ hoa của làng
Nét duyên thầm con dâu mẹ đất
Thoảng một ngày đỏ nắng
Một ngày trái tim xuân nghèn nghẹn
Đỡ vuông đất nõn nà
Gặp cánh đồng mây trắng
Gặp một miền gió thảo
Đất đá đơn côi bỗng chắc như đời
Mùa hạ mát nồm nam
Mùa đông ấm hơi người
Cảm dáng lam làm
Đá ong dậy sớm
Đá ong hay buồn
Người đi viễn xứ
Đam mê nào không thể rời xa miền đất cổ
Lứa đôi nào nỡ lìa kết dính mật vôi ?
|
| Mưa du ca
Tặng L.T.Đ
Cha là thủy hồ vạm vỡ
Mẹ - nàng mây trắng hồi xuân
Mưa không rớt trên sông Tùng hoa
May mắn mưa rơi
Xa xa bờ nam sông Dương tử
Phương Nam nồng hậu
Phương Nam ấm nóng
Lang thang mưa bạn với đất cày
Dâng hiến những triền xuân
Thấm ướt những khát khao
Đơm đầy mùa gặt
Đánh thức ngàn Dâu
Mềm môi người đa đoan đau đáu giọng chèo
Mưa du ca
Bài ca xuân trôi dạt
Mải mê theo hút những cánh buồm
Tự đặt lên : Mưa bụi cuối xuân
Thả câu hát giao duyên với bờ xôi, ruộng mật
Tấu lên màn giao hưởng mưa hoa
Luân hồi những xuân thì lực lưỡng
Thanh khiết những ban mai vọng tưởng
Đám cưới giêng, hai mưa ấm trên đầu
Mãn nguyện đời du ca ngạo nghễ
Giọt, giọt nồng nàn mãi kiếm, tìm nhau
Trong mưa nhỏ nhịp phách ào ào tiếng sóng
Ru đời mưa , dồn ứ nhựa biển sâu !
|
| Tấm ảnh mẹ
Đi ra từ khuôn hình
Tấm lưng còm cõi
Tuổi xuân xa ngái
Bồng con , quẩy lúa
Bát cơm gầy chan nước mắt
Người gánh chịu lỗi lầm
Người yêu nỗi buồn của tôi
Nỗi nhớ dày vò bởi nhân hậu mênh mông
Để tấm ảnh người chất chồng những lớp sương mờ đục
Nhưng không bao giờ rạn vỡ
Người đã hy vọng vào tôi
Nên người bước ra đời
Cất nhẹ nỗi lo
Xòa bàn tay vuốt mái tóc rễ tre của tôi
Người lại bước vào tấm ảnh.
|
|
Chiều lá
Chiều nay gió dành cho lá
Muôn vàn quỹ đạo phù sinh
Triệu , triệu cánh bướm vàng, nâu
Tơi bời sương khói
Đàn lá hoan ca, vẫy gọi
Chấp chới theo tà áo dài
Đậu cặp sách em
Thêu hoa tóc mới
Ríu rít vút lên cao
Sà sà đường nắng tẻ
Như bầy trẻ đùa vui trên phố
Xoắn súyt tầng tầng
Ào ào lốc lá
Lá về làm gió
Về cội yên bình
Chờ ngày mới hồi sinh
Trọn một đời công quả
Một đời yêu nắng gom diệp lục xanh
Chiều lá ấm lành
Mắt ai vời vợi...
Tập tễnh lề đường
Nghe đàn lá gọi....
|
|
Trần Đăng Huấn Quê quán: Mỹ Đức – Hà Nội Hội viên Hội nhà báo Việt Nam; Hội viên Hội nhà văn Hà Nội Giải ba cuộc thi thơ báo “Người Hà Nội” năm 2005 – 2006 Giải nhì cuộc thi thơ toàn quốc “thơ ca và nguồn cội ” năm 2007 (Hội thơ Làng Chùa – Báo Văn nghệ trẻ giới thiệu và đăng tải) Thơ in riêng : “Mưa liêu trai” Nxb Văn học 2003 “Cái ngày thơ bỏ rơi tôi” Nxb Hội nhà văn 2005 Sắp in: “Công thức đồng phân của giấc mơ” Nxb Hội nhà văn 2009 Thơ in trong tập: “thu vàng đỉnh tháp” thơ chọn Nxb Hội nhà Văn 2005 “Quê lụa” Sở Văn Hóa thông tin - Hội Liên Hiệp Văn học nghệ thuật Hà Tây 2008 ... Điện thoại: 01222265694 Email: trandanghuan2008@yahoo.com
| |
|