Phát hiện ống xương lạ ở Hoà Bình

Vào trung tuần tháng 3/2009, cháu Bùi Văn Lai, 16 tuổi ở xóm Vớng, xã Phú Lương, huyện Lạc Sơn, tỉnh Hoà Bình, trên đường đi lấy củi về khi qua suối đã phát hiện một “khúc củi” đang lập lờ dưới lòng suối. Tưởng là củi nên cháu đã vớt về. Khi phát hiện đây không phải là khúc củi, mà là một khúc xương, gia đình đã báo cáo với các cấp chính quyền địa phương. Ngày 17/4/2009 Bảo tàng Hoà Bình phối hợp với các ban ngành về tận gia đình để xem xét.
|
|
|
|
|
|
|
|
Văn nghệ sỹ Việt Nam quá “bạc tình” với sông Đà… ?! (Phần II)
|
|
…Có vẻ như chúng ta mải mê vẽ ra “đầu việc” kiểu “cá kể đầu rau kể mớ” hơn là thực thi việc bảo tồn, di dời cẩn trọng - khoa học với niềm đam mê tiếc nuối thật sự. Vì tiền nhân, vì chúng ta và vì muôn đời con cháu. Một việc đơn giản nhất, vẫn chưa làm được, ví dụ như: cảnh quan địa chất, địa mạo, các thắng cảnh (đá, thác, hang động, các di chỉ khảo cổ…) ở nơi sẽ là lòng hồ đã được chụp ảnh quay phim lại như thế nào? Đã xứng tầm và đủ đầy như cần phải có không?”
|
|
|
Văn nghệ sỹ Việt Nam quá “bạc tình” với sông Đà… ?! (Phần I)
|
|
Vì lý tưởng, người ta luôn chấp nhận hy sinh. Nhưng, trong khúc ca khải hoàn, cùng với pháo hoa, tiệc rượu, người ta vẫn cần phải khóc cho những Trái tim Đan Cô vong thân vì nghĩa lớn. Sông Đà là dòng sông năng lượng, thác nguồn ánh sáng kiêu hùng và vĩ đại nhất Việt Nam; tôi nghĩ là cùng với sự ra đời của các thang bậc thủy điện khổng lồ như Hòa Bình, Sơn La, Nậm Nhùn…, biến con sông dữ trở thành cái hồ lành tẻ nhạt, như biến thiên lý mã trở thành trâu cày lầm lũi, chúng ta cần phải có kế hoạch “thương khóc sông Đà”. Kế hoạch đó là gì, và làm thế nào để chúng ta không phụ lòng con sông lớn, sợi...
|
|
|
|
|
|