TRANG CHỦ BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT BẠN ĐỌC VÀ TÒA SOẠN ĐẶT VIETIMES LÀM TRANG CHỦ
Người quan sát Đối thoại Việt Tiếng gọi số phận Chuyên đề Tính cách Việt Nhiệt kế văn hoá Câu lạc bộ tỷ phú Khoa học giới tính Ngàn ô cửa thế giới
Tìm kiếm :
  

Đi tìm Khổng Minh thật trong "Tam quốc diễn nghĩa" (1)
Thứ sáu, 21/9/2007, 14:45 GMT+7

Khổng Minh là một nhân vật rất quen thuộc với độc giả Việt. Đối với nhiều người đọc, Khổng Minh là một nhân vật đầy mưu lược, thông hiểu đạo lý, phù chính nghĩa trong tác phẩm "Tam Quốc diễn nghĩa" lừng danh. Tuy nhiên hiện nay ở Trung Quốc, dư luận có nhiều cách lý giải mới về Khổng Minh. Điều đó có thể do các giá trị cũ thay đổi, hoặc vì một lý do nào đó khác… Chúng ta có thể tự cảm nhận khi đọc bài viết này.

            Khổng Minh "thần cơ diệu toán"


Tác giả của phần trích trong hai chương sách bình về Gia Cát Lượng được trích dưới đây là Mai Triêu Vinh, sinh năm 1970 ở Vũ Hán, Hồ Bắc, gốc là người Nam Xương, Giang Tây. Ông hiện là Tổng Giám đốc Nhà xuất bản Đại học Vũ Hán, chi nhánh Bắc Kinh. Vốn nổi tiếng bởi những cuốn sách gây sốc và bán chạy vào loại nhất. Mai Triêu Vinh đã viết rất nhiều tác phẩm và hầu hết đều gây được sự chú ý của người đọc.

Các tác phẩm của ông bao gồm: Tiến hóa luận: câu chuyện mạnh được yếu thua; 12 quy luật suy vong của các triều đại Trung Quốc; Lược sử nhân loại: Chúng tôi có 300 vạn năm; Siêu đế quốc: giải mã những vương triều cường thịnh Trung Quốc; Nhà đại cải cách Ung Chính: thực lục về việc phản đối lợi ích của tập đoàn; Bình luận về 7 đại gian hùng trong lịch sử Trung Quốc;… Hầu hết những tác phẩm của ông đều mang tính chất phản đề, “nói ngược”. Và cũng vì những cuốn sách này, người ta đã coi Mai Triêu Vinh là nhà bình luận lịch sử xã hội sắc sảo.

Gần đây, cuốn sách Mai Triêu Vinh bình luận về Gia Cát Lượng đã gây xôn xao dư luận Trung Quốc. Lần đầu tiên một học giả đã trên giấy trắng mực đen công khai tuyên bố Gia Cát Lượng là kẻ ngụy quân tử, đầy thủ đoạn, giả nhân giả nghĩa nhằm đạt bằng được dã tâm chính trị của mình. Cuốn sách thực sự là một cú sốc lớn bởi lẽ lâu nay Gia Cát Lượng vẫn tồn tại như một điển hình về sự mưu trí tuyệt đỉnh.

Gia Cát Lượng "diễn trò" trước các mưu sĩ Giang Đông


Ý kiến về cuốn sách do vậy rất trái ngược. Người tung hô, cho rằng đây là kiến giải mới mẻ, lập luận thuyết phục, là những phản đề đầy giá trị. Kẻ cho rằng đó chỉ là cách “làm tiền” lộ liễu… Đoạn trích dưới đây thuộc phần 12 chương II và phần thứ nhất chương III trong cuốn sách đó.

“Giả thần mượn quỷ”

Trong thời kỳ Tam Quốc, Gia Cát Lượng được mọi người công nhận là kẻ “thông hiểu thần thánh”. Trong hồi thứ 49 Tam quốc diễn nghĩa nói đến việc ông mượn gió Đông, hỏa thiêu Xích Bích, đại phá 80 vạn quân Tào Tháo. Gia Cát Lượng tự kể: “Từng gặp đạo nhân, được truyền thụ kỳ môn độn giáp, có thể hô phong hoán vũ”. Nhưng thật ra đây chỉ là một mánh khóe nhằm lừa bịp Chu Du mà thôi.

Gia Cát Lượng chẳng qua đã lợi dụng sự mê tín của mọi người đối với thần thánh để giở trò huyễn hoặc. Công bằng mà nói, ông là người cực kỳ thông minh, giỏi nắm bắt cơ hội. Những gì ông làm thường rất giản đơn, nhưng ông ta che che đậy đậy, lúc ẩn lúc hiện khiến cho mọi người không biết đâu mà lần ra đầu mối. Những điều thực ra rất giản đơn, ông biết cách làm cho nó trở nên rắc rối, khó hiểu.

Mỗi khi Gia Cát Lượng điều binh khiển tướng, đều có một chút gì đó thần bí. Không phải chỉ đơn giản trao túi gấm cho tướng lĩnh, mà còn sẵn sàng lắng nghe những kháng nghị của họ. Điều này làm cho các tướng lĩnh cũng như binh sĩ không hiểu rõ ràng toàn bộ diễn biến của chiến cục. Thuộc hạ chỉ còn biết “y kế” mà hành sự. Tác dụng của việc làm như thế là khiến cho mọi người có cảm giác thần bí về Gia Cát Lượng, trở thành một quân cờ trong tay ông, không nắm được toàn bộ chiến lược nên thiếu hẳn tinh thần hợp tác. Hai mặt này hiển nhiên sự nguy hại của cái sau lớn hơn so với cái trước rất nhiều.

Vô vị nhất là việc mượn gió Đông. Khi mọi người đồng tâm đồng sức kháng Tào, Gia Cát Lượng lại lợi dụng một chút hiểu biết về thiên văn của mình để giở mánh khóe lừa bịp ba quân. Đăng đàn làm phép, làm trò huyễn hoặc, thần thánh hóa bản thân mình để đạt được mục đích chính trị. Khoa trương công lao của bản thân, cướp đoạt công lao to lớn của Hoàng Cái và Chu Du, tựa hồ thắng lợi trong trận hỏa thiêu Xích Bích hoàn toàn là do việc Gia Cát Lượng làm phép mà đem lại. Bao nhiêu khó nhọc vào sinh ra tử của các tướng lĩnh và hàng vạn binh sĩ trở thành một vở kịch trên sân khấu.

Một tướng như Gia Cát Lượng đã khiến cho sự nghiệp của Thục Hán gặp rất nhiều gian truân. Trận Đương Dương chính là một ví dụ. Đương nhiên nếu đọc Tam quốc diễn nghĩa mà chỉ thấy miêu tả Triệu Vân xả thân cứu A Đẩu, Trương Phi hét lớn lui quân Tào trước cầu Tràng Bản… Như thế chính là tác giả muốn che giấu sự bất tài của Gia Cát Lượng. Vốn là Tào Tháo truy kích thắng lợi, nhưng trong tác phẩm ngược lại, quân Lưu Bị ở đâu cũng chiếm được thượng phong. Thực tế trong trận Đương Dương, Gia Cát Lượng không hề giành được thắng lợi nào về mặt chính trị. Bởi vì lần này là đánh trực diện ông không có cách nào giở trò bịp bợm ma quỷ được. Cuối cùng không thể không nhắc tới câu nói thẳng thắn trong Tam Quốc chí Gia Cát Lượng truyện: “Tại Hạ Khẩu, Lượng nói: Việc rất gấp, hãy phục mệnh đi cứu Tôn tướng quân”.

Gia Cát Lượng giở trò quỷ thần, lừa dối chỉ là nhất thời, ông không thể lừa được cả đời.

Gia Cát Lượng gặp Lưu Bị khi Cửu Châu đang hỗn loạn, anh hùng khắp nơi nổi lên. Quân thần tương ngộ, như cá gặp nước. Nhưng không thể cùng quân Tào tranh thiên hạ đành vứt bỏ Kinh Châu, lui về Ba Thục, dụ dỗ cướp nước của Lưu Chương, giả liên minh với quân Ngô, cùng khổ giữ đất Kỳ Sơn, tiếm quyền ở những nơi xa xôi… đó là kế sách của những kẻ hèn mọn.

“Nhân giả, nghĩa cũng giả theo”

Con người có thất tình lục dục, khóc và cười vốn đối lập. Từ khi con người oa oa chào đời, âm thanh đầu tiên mang đến thế giới là “tiếng khóc”, tới khi con người đi hết cõi đời, âm thanh cuối cùng lưu lại dương gian cũng là “tiếng khóc”. “Khóc”, trên thực tế là một bản năng của con người. Khi buồn thương khóc, khi vui sướng cũng khóc. Khóc đã trở thành cách biểu hiện tình cảm nội tâm,

Khóc, thuở bé không phân biệt giới tính, bé trai bé gái đều có thể khóc bất cứ lúc nào, đến khi thành niên, khóc dường như trở thành độc quyền của nữ giới, đàn ông thì nhất định “có nước mắt nhưng không dễ để rơi”, phụ nữ khóc lại là “cành hoa lê mùa xuân điểm chút mưa”.

Khi đã thành gia thất, đàn ông có chuyện bực bội, cùng lắm chỉ có thể đạp cửa mà đi, uống say xỉn rồi về. Nhưng tuyệt đối không thể để rơi nước mắt đau khổ. Phụ nữ thì lặng lẽ rớt nước mắt, âm thầm sầu não. Thảo nào có người nói: trẻ con dùng nước mắt để đối phó với người lớn, phụ nữ lấy nước mắt để đối phó với đàn ông, còn đàn ông thì sao? Chỉ có thể dùng nước mắt để đối phó với thế giới! Trong tiếng khóc, họ giải toả áp lực, thách thức số phận.

Chuyện thiên hạ đâu chỉ "luận bàn" qua tiệc rượu!


Khóc và cười là một cặp biểu tượng tình cảm đối lập. Con người có thể khóc khi vui sướng, cũng có thể cười khi đau đớn. Tào Tháo gặp khó khăn cũng có khóc và cười. Chiến bại Xích Bích là giao lộ của tính mệnh. Nhưng tác giả không tập trung miêu tả vào mưu kế để thoát thân mà lại tập trung miêu tả ba lần họ Tào cười lớn trên đường tháo chạy.

Lần thứ nhất, ở “phía tây Ô Lâm”, Tào Tháo ngồi trên ngựa “ngửa mặt cười không dứt”, Tào nói; “Ta không cười người khác, chỉ cười Chu Du vô mưu, Gia Cát Lượng thiểu trí. Nếu là lúc ta dụng binh, ta sẽ cho một đội quân mai phục ở đây, như thế chẳng hơn ư?” Nói chưa dứt, Triệu Tử Long đột nhiên xông ra, khiến cho sự đắc chí của Tào Tháo phải nhanh chóng “hạ mã uy”.

Lần thứ hai, ở “Hồ Lô khẩu”, Tào Tháo ngồi dưới một khu rừng thưa, ngửa mặt cười lớn, lại chê Gia Cát Lượng, Chu Du trí mưu chưa đủ, kết quả là Trương Dực Đức xuất hiện làm cho ông ta hồn xiêu phách tán. Không chỉ tổn thất nghiêm trọng, đến cả ngựa xe, quân lương cũng bị cướp.

Lần thứ ba, trên “đường nhỏ Hoa Dung”, Tào Tháo lại cười Gia Cát Lượng, Chu Du là “loại vô năng”. Đang cười thì Vân Trường cầm đao đứng sừng sững trước mặt, ông ta cười không thành tiếng, chỉ còn biết cúi đầu cầu xin tha mạng.

“Ba lần cười” này trong tiểu thuyết có thể nói là tuyệt bút. Tuy có thể thấy Gia Cát Lượng dụng binh vô cùng kỳ diệu, nhưng Tào Tháo so với những người khác cũng rất đáng nể vì. Thân lâm cảnh hiểm, vẫn có thể cười, chế giễu đối thủ của mình thiếu trí tuệ cơ mưu. Nếu là người khác, chỉ e chạy thoát thân còn chẳng kịp, huống hồ trong những trường hợp như vậy. Đặc biệt là ba lần cười của ông ta, càng khiến cho người ta vỗ bàn mà khen là tuyệt bút. Quân ít ngựa thiếu, bản thân không còn lực để tiếp tục chiến đấu mà Quan Vũ thần dũng vô song, chém Nhan Lương, giết Văn Sú nếu như dùng biện pháp cứng rắn thì hung nhiều hơn cát.

Tục ngữ nói, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Đến bước đường cùng, Tào Tháo đã dùng tình nghĩa để làm mềm lòng Quan Vũ, cầu xin được mở cho một con đường sống. Bởi vì ông ta trong quá khứ đã từng có ân với Quan Vũ mà Quan Vũ lại là con người lấy “nghĩa” làm đầu. Cuối cùng Tào Tháo đã tự mình hóa giải nguy nan. Có thể khuất phục được nhân tài ấy chính là đại trượng phu, cách xử sự với mọi người của Tào Tháo thể hiện điều đó.

(Còn tiếp)

Tiểu Vũ (Lược dịch từ cuốn sách Mai Triêu Vinh bình luận về Gia Cát Lượng)

PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ VỀ BÀI VIẾT
Lucy - Japan - lucylona007@yahoo.com

Câu chuyện không mới. nhưng cái nhìn mới của tác giả làm ta cảm tưởng tác giả hiểu rõ tính cách Khổng Minh tường tận. Nhưng xin cho tôi có ý kiến ở đây.-->Giả Thần mượn quỷ ư !Sự thật là Khổng Minh không thể kêu gió có gió được. Chính sự quan sát và có kiến thức thiên văn mà Ông biết được. Nhưng bây giờ Nếu bạn là Khổng Minh . Bạn sẻ xử lý tình huống như thế nào..... 1.Nói là....giờ đó có Gió Đông ---> Chu Du tin ko...Cũng như bạn nói à.....1hôm 2 hôm nữa giá cổ phiếu công ty X lên....ai tin bạn trừ khi bạn là tay trong.2.sử dụng một thông tin nền nhằm cũng cố thông tin cung cấp .....1cách tiếp thịví dụ: ...Công nghệ Mỹ....chúng tôi có ISO..v..vKhông Minh đã dung cách 2. cách 2 còn có một ý nghĩa nhấn mạnh mà Không Minh muốn hơn..Đó là Tôi là quân sư của nước Thục. Tôi không chỉ biết được kế đánh thắng trận Xích Bích . Tôi còn hơn Anh(Chu Du) ở chổ ( gọi gió ....được gió) ...Anh hãy liên minh với Tôi đánh Tào. Đó là lá mục đích chính của Khổng Minh. Ông Liên Minh với Ngô để đánh Tào. Vì Nếu Tào Ngô Liên Minh đánh Thục Thì.....Lưỡng đầu thọ địch ...Tôi xin gữi 1 ý đầu tiên.. Bài viết của tác giả có 9 điểm tôi không đồng tìnhLycylona007

Nguyễn Văn Thành - Hà Nội - thanlucthieulam@yahoo.com

Đã bước lên vũ đài chính trị là bất chấp mọi thủ đoạn,mọi phương pháp,miễn là thành công.Gia Cát Lượng đức độ ư?Chỉ có người ngu mới tin là vậy,nhưng không vì thế mà trách ông ta được,muôn đời vẫn là thắng làm vua thua làm giặc,ấy là chân lí bất diệt!

Thế Hưng - Hưng Yên - gagohipcan2004@yahoo.com

Tôi rất tán đồng với ý kiến của bạn Lucy - Japan - lucylona007@yahoo.com. Trong 1 tình huống có nhiều cách sử lý, làm sao chọn được cách sử lý tốt nhất, rõ ràng là tác giả cuốn sách đã phê phán Khổng Minh theo hướng tiêu cực. Ở đây tôi xin góp 1 ý kiến về nhận xét về lần thứ ba khóc “là khóc Quách Gia sau thất bại trong trận Xích Bích, “Nếu có Phụng Hiếu ở đây, ta đã không cô độc đến thế này”. Lần khóc này là để che đậy cho sai lầm của bản thân mình cũng là trách mắng bọn mưu sĩ vô năng, đương nhiên ông ta không quên rẳng Tuân Húc từng nhắc nhở ông ta về kế trá hàng, kế liên hoàn của Đông Ngô và cả chuyện gió Đông nữa nhưng là do Tào Tháo không nghe. Lần khóc này là sự che đây ngụy trang cho sai lầm của bản thân ông ta mà cũng là bộc lộ sự gian xảo giả dối của ông ta.” Theo tôi nghĩ thì Tào tháo đã không xác định được điểm yêú mà Chu du nhằm vào thế trận của ông ta. Những điểm mà bọn mưu sĩ của Tào tháo đưa ra là đúng nhưng rời rạc và không thể xác định kịp thời được kế hoạch của Chu du. Tôi cho rằng nếu có Quách Gia thì kết quả trận Xích bích sẽ khác đi. Theo Tam quốc diễn nghĩa thì chỉ có Từ thứ, Khổng Minh, Bàng thống và có thể là Hoàng cái là nhìn nhận kịp thời kế hoạch của Chu du. Ở đây tôi cũng muốn đưa ra thêm 1 điểm là, lúc Chu du dùng kế giết Sái mạo, Trương doãn thì Khổng minh có nhận xét rằng: Tào tháo sẽ mắc mưu nhưng sau đó sẽ không chịu nhận lỗi.Do đó thì Tào tháo khóc vì sự chậm trễ của mình khi thiếu Quách gia, chứ không phải giả rối.

Phạm Viết Huy - Nghệ An - huynamdan2000@gmail.com

Tôi không đồng ý với tác giả về việc bảo Khổng Minh giả vờ lập đàn cầu gió. Xét cho cùng nếu không làm như thế liệu Ông ta có thể thoát được Chu Du không?

Nguyễn Ngọc Long - Hà Nội - mduc76@yahoo.com

Ban cho rằng đó là '' một cách lý giải mới về Khổn Minh '' ? theo tôi Mai Triêu Vinh đã nhìn vấn đề một cách tiêu cực, ông ấy " hiểu một mà không hiểu mười ". ông ta chẳng đem lại cái gì mới mẻ cho người đọc cả . chỉ phục vụ lợi ích của chính bản thân ông ta thôi.

MR COOL - -

Phải công nhận một điều tác giả cuốn sách này là một ngòi bút sắc sảo, nhưng đọc kỹ sẽ thấy tác giả cố tính miêu tả Gia Cát Lượng theo hướng tiêu cực chứ thật ra ko có phát hiện nào mới cả. Trong chiến tranh, phương pháp nào ko quan trọng mà quan trọng là kết quả, Gia Cát Lượng vẫn là một anh hùng, một chiến lược gia vĩ đại trong lịch sử.

Nguyễn Chí - TP Hoà Bình - vsooiii@gmail.com

Tác giả có đoạn:"Mỗi khi Gia Cát Lượng điều binh khiển tướng, đều có một chút gì đó thần bí. Không phải chỉ đơn giản trao túi gấm cho tướng lĩnh, mà còn sẵn sàng lắng nghe những kháng nghị của họ. Điều này làm cho các tướng lĩnh cũng như binh sĩ không hiểu rõ ràng toàn bộ diễn biến của chiến cục. Thuộc hạ chỉ còn biết “y kế” mà hành sự. Tác dụng của việc làm như thế là khiến cho mọi người có cảm giác thần bí về Gia Cát Lượng, trở thành một quân cờ trong tay ông, không nắm được toàn bộ chiến lược nên thiếu hẳn tinh thần hợp tác. Hai mặt này hiển nhiên sự nguy hại của cái sau lớn hơn so với cái trước rất nhiều." Tôi thấy ý của vế trước chẳng liên quan gì đến vế sau cả, hơn nữa nói về tư duy chiến thuật quân sự thì Mai Triệu Vinh quả thật tầm nhìn quá thấp so với thời Tam Quốc chứ chưa nói gì đến thời đại! Trong các trận đánh từ xưa tới nay các nhà quân sự luôn coi yếu tố "bí mật quân sự" lên hàng đầu. Một nhà thông thái như Gia Cát ngu gì mà đưa các " tuyệt chiêu" của mình ra " hội thảo" giữa chốn ba quân!

Ẩn Danh - Hà Nội -

Tôi không đồng ý với đoạn trích cuốn sách của Mai Triêu Vinh bình luận về Gia Cát LượngĐầu tiên, việc giả thần quỷ gọi gió Đông trong trận Xích Bích, thử hỏi ngoài Khổng Minh ra còn có ai biết được gió sẽ có gió đông. Mưu sĩ Giang Đông không phải ít, mưu sĩ Tào Tháo cũng vậy, bản thân Tào Tháo cũng là một người rất giỏi... tại sao chỉ có Khổng Minh biết, chứng tỏ ông ta giỏi hơn tất cả. Tiếp theo, đoạn sau lại là những lời nhận xét vớ vẩn. Thử hỏi so trận tương đương, quân Tào Tháo hơn 100 vạn, tướng, mưu sĩ nhiều vô kể. Trong khi Lưu Bị chỉ có 1 ít quân, tướng ít, thành bé, thử hỏi với thực lực như thế thì đánh lại được không. Khác gì thuê HLV về đào tạo đội tuyển Việt Nam thắng Braxil đâu.Chính vì lực yếu, quân ít nên Khổng Minh mới phải tiến vào Thục để xây dựng nghiệp, vì Lưu Chương tài hèn làm sao giữ được nghiệpCòn mọi người có biết tại sao Khổng Minh lại điều Quan Vũ là người cuối cùng chặn Tào Tháo ko?. Gỉa dụ đó là Trương Phi thì xong rồi.Vì Khổng Minh không muốn Tào Tháo chết, Tào Tháo chết Trung Nguyên sẽ loạn, Tôn Quyền lúc đó mạnh nhất sẽ thừa cơ thống nhất thiên hạ, Thử hỏi Lưu Bị lúc đấy sẽ chui ở đâu Nói chung tôi thấy đoạn trích trên rất vớ vẩn, chẳng có căn cứ gì, cần xem xét lại

Dương tả sứ - -

Có lẽ vì tác giả đã được đè cao quá đáng "Hầu hết những tác phẩm của ông đều mang tính chất phản đề, “nói ngược”. Và cũng vì những cuốn sách này, người ta đã coi Mai Triêu Vinh là nhà bình luận lịch sử xã hội sắc sảo." nên tác giả càng muốn "đạp đổ" hình tượng Gia cát Khổng Minh để xứng đáng với danh hiệu "nói ngược" không ngoài mục đích câu khách. Đọc bài này hoàn toàn thấy tác giả lái phân tích đi theo hướng tiêu cực.

Lê Minh Đạo - Nguyễn Khang, Cầu Giấy, Hà Nội - lemdao@yahoo.com

Tam Quốc diễn nghĩa là tiểu thuyết lịch sử, mặc dù được đánh giá là một trong những tiểu thuyết gắn nhiều nhất với lịch sử, nhưng vẫn là tiểu thuyết. Mỗi một nhân vật đều có 3 diện mạo khác nhau, con người thật, con người lịch sử và con người tiểu thuyết. Để hiểu kỹ hơn, chính xác hơn về các nhân vật lịch sử này, các bạn có thể tham khảo Tam quốc chí, Tam quốc chí chú, có rất nhiều chi tiết khác với Tam Quốc diễn nghĩa

- - hienpv84@gmail.com

tôi cũng có nhận xét đồng tình với bạn Ẩn Danh. việc cho rằng Khổng Minh là kẻ bất tài là không có căn cứ trái lại cứ cho rằng ông ta biết được đích xác ngày giờ sẽ có gió đông trong khi tào tháo, chu du và các mưu sĩ khác không biết thì đã cho thấy ông ta là số 1. hơn nữa, tôi nghĩ việc sử dụng sự hiểu biết về thiên văn ẩn sau chiêu bài hô phong hoán vũ sai khiến quỷ thần, làm cho bản thân Gia Cát là một thế lực thần bí có tác dụng rất lớn khi thị uy đánh vào tâm lý lo sợ của quân địch có tác dụng rất lớn khi tấn công. tôi nghĩ tác giả của bài viết trên đã không phán xét công bằng và khách quan đối với lịch sử.

Nguyễn Thuận - 44 A - Ngô gia tự -Phan rang Ninh thuận - nguyenthuanvnpt@yahoo.com

Theo tôi thì đã tham gia chính trị thì phải dùng kế sách để cuối cùng là đạt được mục đích.Hơn nữa lưu bị lúc đó gặp vân trường và Trương Phi trong một hoàn cảnh khó khăn chỉ có 3 người với 3 ngựa.Đến đoạn gặp được khổng minh và làm nên nghiệp lớn như vậy thì chẳng phải do tài của không Minh hay sao?Giả sử rằng nếu Lưu bị không gặp không minh thì sao nhỉ?chắc suốt đời chỉ có làm tướng mà thôi.Trong chính trị và thời loạn thì chỉ có mục đích và sự vận dụng binh pháp chứ không thể nói đến việc tiểu nhân hay hay bỉ ổi ở đây được.Nói tóm lại là "Thời loạn thế,thắng làm vua thua làm giặc"

Trương Ba - Hà Nội - -

Tôi tán thành ý kiến của bạn Nguyễn Văn Thành - Hà Nội. Chúng ta đều đang sống trong một thời điểm lịch sử khác, khác rất xa so với thời của Tam Quốc Chí. Vì vậy, mọi sự nhìn nhận sẽ đều khập khiễng. Nhất là bạn chỉ có 2 sự lựa chọn, một là tham gia chính trị, hai là không tham gia thì về cuốc vườn. Đã chấp nhận tham gia chính trường, bất kể là nhân vật nào ở thời Tam Quốc, hay Đông Chu, hay tất cả các thời đại lịch sử trung, cận đại và kể cả đương đại bây giờ, đều phải chấp nhận cách giải quyết các mâu thuẫn như vậy. Hãy gạt phạm trù ĐẠO ĐỨC sang một bên. Trong tất cả các cuộc chơi chính trị này, nếu không thủ đoạn, không NHẪN TÂM, làm sao đạt được mục đích. Hãy nhìn nhận con người họ một cách độc lập và tách biệt. Tất cả các bạn, dù đồng ý hay không đồng ý, dù hiểu biết nhiều hay hiểu biết ít, cũng đều phải chấp nhận quy luật này. Tất cả chúng ta, kể cả người Trung Quốc bây giờ đều không thuộc về lịch sử ấy, làm sao có thể hiểu cho thấu đáo mọi vấn đề được. Các bạn phân tích về Tam Quốc như thể các bạn còn uyên bác hơn cả các nhân vật lịch sử ấy ư. Hồ đồ. Các bạn chỉ cần biết đọc và chiêm nghiệm về lịch sử thôi. Nếu có học được điều gì đó tốt đẹp cho chính bản thân mình, hãy mang nó ra mà áp dụng trong cuộc sống bây giờ, trong thời đại mà các bạn đang sống.

VQUANG - - harypotervn@yahoo.com

Giữa mưu kế và thủ đoạn là một ranh giới rất mong manh. Trên phương diện của người thuận thì là mưu kế, còn nghịch thì là thủ đoạn. Những người biết sử dụng mưu kế hay thủ đoạn đều là những người có trí. Gia Cát Lượng cũng có thể coi là con người thủ đoạn, cũng có thể coi là con người mưu trí. Điều quan trọng là biết sử dụng đúng lúc, đúng chỗ. Phải trong hoàn cảnh của quá khứ mới thấy được sự uyên bác của Gia Cát Lượng. Ngày nay thì con người có những thiết bị hiện đại để dự báo thời tiết một cách chính xác, còn thời xưa thì con người chỉ có cách xem thiên văn mà đoán trước thời tiết. Nói như thế để thấy được kiến thức của Gia Cát Lượng mới uyên thâm thế nào. Còn cách ông ta bày ra trận đồ bát quái chỉ là kế sách để mọi người tin theo của ông ta thôi. Đúng như bạn Lucy nói, thời xưa không nhiều người biết về thiên văn nên có nói ra cũng chẳng ai tin mà thời bấy giờ thường mê tín vào những điều siêu nhiên thần thánh. Gia Cát Lượng có làm như vậy mới có thể nâng cao uy tín của mình trên chính trường khi vừa mới rời núi. Ngày nay, chúng ta đã biết được lịch sử nó là như vậy nên mới có những bình luận trái ngược. Chẳng ai biết trước được tương lai. Gia Cát Lượng có tài trí mấy thì cũng là do nhìn nhận, đánh giá đúng hiện tại mới thu được thắng lợi. Nếu biết trước ông ta chết khi lần thứ 7 đem quân ra Kỳ Sơn thì chắc Gia Cát Lượng đã chẳng làm như vậy. Lại nói về Đại chiến Xích Bích, tại sao Gia Cát Lượng biết trước Quan Vũ có ân tình cũ đối với Tào Tháo thì tại sao lại cố tình sắp xếp cho Quan Vũ chốt chặt ở cửa ải cuối cùng mà không thay đổi vị trí của Trương Phi và Triệu Vân? Cũng trong tác phẩm Tam quốc diễn nghĩa, Gia Cát cũng có lý giải về điều này là do nếu Tào Tháo chết, phương bắc tất loạn khi đó thế lực của Lưu Bị không thể so với Đông Ngô. Đó cũng là cái trí của Gia Cát Lượng biết nhìn xa trông rộng. Cũng trong trận chiến đó, có một chi tiết Gia Cát Lượng dùng mưu để lấy tên của quân Tào xem ra cũng hơi vô lý. Cách của Gia Cát Lượng là lấy những hình nộm bằng rơm (có tẩm ướt không thì không biết) để chọc giận quân Tào bắn tên vào đó. Chỉ cần quân Tào bắn tên tẩm dầu thì Gia Cát Lượng chỉ có cách nhảy xuống nước. Vậy các bạn có ý kiến gì về vấn đề này không?

 
Ý kiến của bạn về bài viết này
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ:  
E-mail:   
Điện thoại:   
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
File gửi kèm:    (Max 100KB)
Tiêu đề:   
Nội dung:   
   
CÁC TIN KHÁC
Vẻ đẹp Cách mạng Việt Nam trong trái tim một người Mỹ (1)  (21/09/2007)
Những ngôi sao sáng nhờ điểm tựa  (18/09/2007)

 
 

© VieTimes – Chuyên mục của Báo điện tử VietNamNet - Tổng biên tập: Nguyễn Anh Tuấn
® Ghi rõ nguồn “vietimes.vietnamnet.vn” khi trích dẫn lại từ website này.
Tòa soạn: Số 4 Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội, Điện thoại: (04)3772-2729 * Fax: (04)37725264 * E-mail: vto@vietnamnet.vn