TRANG CHỦ BÀI ĐỌC NHIỀU NHẤT BẠN ĐỌC VÀ TÒA SOẠN ĐẶT VIETIMES LÀM TRANG CHỦ
Người quan sát Đối thoại Việt Tiếng gọi số phận Chuyên đề Tính cách Việt Nhiệt kế văn hoá Câu lạc bộ tỷ phú Khoa học giới tính Ngàn ô cửa thế giới
Tìm kiếm :
  

Đi tìm Khổng Minh thật trong “Tam Quốc diễn nghĩa” (2)
Thứ năm, 27/9/2007, 09:11 GMT+7

Trong cuộc sống có khoái lạc, cũng có đau thương, bất tất phải cố ý tu sức cho bản thân mình. Chỉ cần dùng chân tâm, chân tính, chân cảm của bản thân thì có thể đối diện với cuộc sống, lớn tiếng mà khóc, lớn tiếng mà cười. Dùng cái chân tình biểu hiện cho chính mình, ấy mới có thể xem như là một con người…

                 Thuật "rút đất"  hay một trò ú tim của trẻ nhỏ?

Đối lập với cái gian hùng của Tào Tháo là cái “kiêu hùng” của Lưu Bị, cũng có cách xử lý mà không người nào làm được, ông ta dùng nước mắt để tranh thiên hạ. Lưu Bị thích khóc đến nổi tiếng.

Lưu Bị dưới sự trợ giúp của Từ Nguyên Trực, đóng quân Tân Dã, chiêu binh mãi mã, tích trữ lương thảo, khí tượng ngày một thịnh. Nhưng Tào Tháo đã bắt chước bút tích của Từ Mẫu đưa cho Nguyên Trực, khiến cho ông ta phải rời bỏ Lưu Bị. Lưu Bị khóc rằng: “Nguyên Trực đi rồi, ta sẽ không biết làm thế nào?”, rồi ngưng nước mắt mà ngóng theo. Từ Thứ vì điều này mà tâm tư nhiễu loạn, nước mắt lưng tròng, khi sang phía Tào Tháo từ đầu chí cuối không đưa ra một kế sách nào.

Lưu Bị ba lần đến lều cỏ, gặp phải lời từ chối khéo của Khổng Minh, khóc rằng: “Tiên sinh không xuất sơn, thiên hạ sẽ sống như thế nào?”. Lưu Bị nói đi nói lại, càng động đến tâm sự sâu kín, tâm tư trăm mối, lúc đó “nước mắt thấm ra tay áo, làm ướt hết cả vạt áo”.

Khi Lỗ Túc Đông Ngô đòi Kinh Châu, Lưu Bị lại khóc, dày vò những thủ hạ của Lỗ Túc không biết xử trí thế nào, cuối cùng không hoàn thành được nhiệm vụ.

Khi tin Quan Vũ bị sát hại truyền tới, Lưu Bị “thét lên một tiếng lớn, hôn mê ngã vật xuống đất”, lệ thấm ướt vạt áo, ba ngày không ăn. Biểu hiện huynh đệ tình thâm.

Lưu Bị từ đầu chí cuối đều dùng nước mắt để cảm động văn thần võ tướng, khóc để giành được một địa bàn lập nghiệp rồi cũng dùng khóc để có được vị trí vua đất Thục.

Là thủ hạ của một vị quân vương khóc rất nhiều, việc khóc của Gia Cát Lượng cũng rất có bản lĩnh. Chí ít việc khóc của ông ta cũng có thể cùng Lưu Bị tạo nên công trạng. Nhưng Lưu bị dù nói gì đi nữa, cũng có một chút vì quốc gia mà khóc. Còn việc khóc của Gia Cát Lượng cũng chỉ là kiểu mèo khóc chuột, mượn sự thương xót để giải hiềm nghi mà thôi.

Gia Cát Lượng đầu tiên là khóc Chu Du. Năm 36 tuổi, vị đô đốc thủy quân của Đông Ngô Chu Du đã bất hạnh tiêu vong, Gia Cát Lượng mang theo Triệu Tử Long và một số người khác nữa đến phúng viếng. Chỉ thấy Khổng Minh tới trước linh sàng Chu Du, bày lễ vật, tự rót rượu, đổ xuống đất rồi khóc lớn, vừa khóc vừa thuật lại Chu Du sinh thời anh hùng, văn tài võ lược, rộng lượng chí cao như thế nào, rồi giúp Tôn Quyền cát cứ Giang Đông, xây dựng sự nghiệp ra sao. Ông ta cực lực ca ngợi tấm lòng trung nghĩa, khí chất anh hùng của Chu Du. Đứng trước quan tài của Chu Du, ông đau đớn nói: “Hỡi ôi Công Cẩn, sinh tử vĩnh biệt!”. “Hồn phách có linh, xin chứng giám cho tấm lòng của tôi: từ đây trong thiên hạ, sẽ không tìm thấy đâu kẻ tri âm! Than ôi đau đớn thay!”. Ông ta nước mắt như suối, bi thương khóc lóc không dừng, thực là cảm động lòng người. Những người có mặt trong buổi hôm đó không ai là không bị nước mắt của ông ta làm cho cảm động, các tướng lĩnh không có ai không bị tình cảm của ông ta cảm hóa.

Gia Cát Lượng giống như đám tang mẹ, khóc lóc kêu gào. Các tướng lĩnh Đông Ngô đều bị tung hỏa mù. Họ nghĩ không ra rằng vì sao Chu Du chết. Không phải là người trước mắt họ, nói lời mà không giữ, chua ngoa cay nghiệt thì Chu Du đâu đã chết nhanh như vậy. Giờ đến đám tang khóc viếng, phân minh là không ai ăn hiếp Giang Đông cả, có ý muốn hạ thấp Chu Du, trình hiện trước thế nhân một giả tượng rằng: không phải là tôi, Gia Cát Lượng, thế này thế nọ mà là ông, Chu Du, nhỏ nhen, việc ông tức khí mà chết hoàn toàn không liên quan tới tôi. Ông xem ông chết mà tôi vẫn còn tới khóc viếng ông, ông phải nói tôi thật rộng lượng mới đúng! Đối với một người đã chết mà ông ta vẫn không từ bỏ, lòng dạ Gia Cát Lượng quả thật còn hơn lang sói.

Nghe nói loài cá khi ăn thực vật, có một loài có biểu hiện rất giống con người: chảy nước mắt. Loài cá quả thực là có biết chảy nước mắt, chỉ là chúng hoàn toàn khóc không phải vì thương tâm mà là do lượng muối dư thừa trong cơ thể nó bài tiết ra. Chức năng bài tiết của thận cá không được hoàn thiện như, trong cơ thể dư thừa quá nhiều muối, cần phải dựa vào một tuyến muối đặc thù để bài tiết. Tuyến muối trong cơ thể loài cá nằm rất gần vùng mắt của cá. Tuyến muối này có thể giúp loài cá tiêu giảm bớt lượng muối trong nước biển, từ đó mà nước biển nhạt đi. Vì thế, tuyến muối là dụng cụ làm nhạt nước biển của thiên nhiên.

Nước mắt của loài cá này hoàn toàn không phải là do tình cảm mà là một loại giả từ bi, giả thương tâm, giả cảm thông. Loại nước mắt này chỉ là một tuyến ở vùng phụ cận của mắt làm ra một trò đùa quái đản, chỉ cần khi cá ăn, loại tuyến phụ sinh bài tiết ra một loại dung dịch muối của tự nhiên. Trong cuộc sống loại ngụy quân tử giả từ bi này thật đáng mỉa mai!

Tiếng khóc “ghi dấu kinh điển” của Gia Cát Lượng chính là lần khóc chém Mã Tốc. Gia Cát Lượng ra Kì Sơn bắc phạt, ban đầu giành thắng lợi, giành được ba quận vùng Lũng Tây, thanh thế làm chấn động Ngụy quân. Đột nhiên có tin báo, Tư Mã Ý xuất quan, hành quân cấp tốc. Gia Cát Lượng liệu định chắc rằng Tư Mã Ý sẽ lấy Nhai Đình, chặn yết hầu của quân Thục. Vì thế muốn phái một thượng tướng danh tiếng đến trấn thủ ở Nhai Đình, không ngờ Mã Tốc muốn được nhận nhiệm vụ, cam kết “nếu như thất bại, chém đầu cả nhà”. Mã Tốc vốn là một thư sinh, bàn việc binh trên giấy còn khả dĩ, không hề có một chút kinh nghiệm thực chiến. Chỉ vì ông ta có sự giao hảo riêng với Gia Cát Lượng, lại là một nhân vật thuộc phái Kinh Tương. Chỉ vì cho ông ta một cơ hội kiến công lập nghiệp, Gia Cát Lượng đã không nghe lời mọi người mà đề bạt Mã Tốc. Kết quả, Mã Tốc sau khi tới Nhai Đình đã chống lệnh, không nghe lời can gián, lập trại ở trên núi, cuối cùng đã bị Tư Mã Ý trước chặn đường thủy, lại phóng hỏa đốt núi, tuy Thục quân mấy lần cứu viện nhưng rốt cục Nhai Đình vẫn mất.

Sau khi Nhai Đình thất thủ, Gia Cát Lượng phải sửa chữa cục diện thất bại của mình, thân là chủ tướng ông ta không thể đổ thừa trách nhiệm cho ai. Nhưng là một để bảo toàn danh dự cho bản thân, nên đã đem toàn bộ sai lầm trong cuộc chiến đó đẩy hết cho Mã Tốc, luôn miệng nói là thất bại Nhai Đình là một sự kiện trọng đại trong chiến tranh. Mẫ Tốc không cách gì đã trở thành vật hy sinh của ông ta. Gia Cát Lượng chém khi chém Mã Tốc có ba lần ông ta chảy nước mắt như loài cá.

Gia Cát Lượng của những người nghiện games


Lần khóc thứ nhất là trách mắng sai lầm của Mã Tốc. Nói Nhai Đình là gốc của quân Thục, ngươi đã lấy sinh mạng cả gia đình để lĩnh trách nhiệm nặng nề đó, nay mất đất mất thành, tất sẽ bị xử chém. Lúc đó Mã Tốc cầu xin rằng sau khi giết chết ông ta có thể ban ân tha chết cho con ông ta, Gia Cát Lượng bị lời khẩn cầu của một người sắp chết làm cho cảm động, ông ta lập tức đáp ứng thỉnh cầu, đổng thời chảy nước mắt nói: “Ta và Nhữ Nghĩa (tên tự của Mã Tốc) là huynh đệ, con của ông cũng chính là con của ta, không cần dặn dò quá nhiều”. Ý là muốn Mã Tốc yên tâm mà đi.

Mã Tốc vốn có giao hảo với Gia Cát Lượng, nay vì lợi ích của bản thân, ông ta không thể không giết Mã Tốc. Giờ đối diện với đề xuất cuối cùng của một người cha cho con mình, lương tâm của ông ta cũng không hoàn toàn mất đi.

Lần thứ hai khóc là lần can gián của Tưởng Uyển. Trong cách nhìn của Tưởng Uyển: “Nay thiên hạ chưa định, mà giết người mưu trí, chẳng đáng tiếc lắm hay sao?”. Khổng Minh cũng biết rằng Mã Tốc cũng có chỗ khả dụng. Trước đây Mã Tốc đã vì Khổng Minh hiến kế hai lần và cả hai lần đều giành được thắng lợi lớn: Lần thứ nhất là bảy lần bắt Mạnh Hoạch, ông ta kiến nghị lấy công tâm làm đầu. Một lần khác là lợi dụng kế phản gián, gây xích mích trong quan hệ giữa Tào Duệ và Tư Mã Ý, kết quả là Tư Mã Ý bị biếm về quê. Gia Cát Lượng không phải không biết tài năng của Mã Tốc Mã Tốc không chết nhất định trở thành cánh tay đắc lực của ông ta, nhất định có thể giúp ông ta đối phó với một số người như Lý Nghiêm,… Nhưng ngày hôm nay nếu như không chết, rất có thể địa vị của ông ta trong tập đoàn Kinh Tương sẽ bị lung lay. Giết chết Mã Tốc cũng giống như chặt đứt một cánh tay của ông ta. Lúc đó nội tâm của ông ta cực kì phức tạp mâu thuẫn, làm sao ông ta không thương tâm cho được?

Lần thứ ba là sau khi nhìn thấy thủ cấp của Mã Tốc, Không Minh lại không nén nổi sự đau đớn nội tâm, khóc lớn không thôi. Lúc này Tưởng Uyển vẫn ngoan cường hỏi: “Nay kẻ ấu trĩ thường mắc tội, đã xử theo quân pháp, thừa tướng hà cớ gì phải khóc?”. Đây là lần đâu tiên Khổng Minh nghĩ tới thất bại do việc mình dùng người không đúng gây ra, và lại sai lầm này là không thể thông cảm được. Gia Cát Luợng từ sau khi Lưu Bị chết, gạt bỏ sự độc chiếm quyền bính của Lý Nghiêm, ….

Gia Cát Lượng khóc Chu Du, khóc Mã Tốc là giả nhân nghĩa lấy lòng người, vừa ăn cướp vừa la làng. Là một kẻ đầy mưu mẹo trên chính trường, ông ta rất giỏi vận dụng những biểu tượng để ngụy trang cho chính mình. Tào Tháo ba lần cười cũng có ba lần khóc. Ông ta khóc lần thứ nhất là khóc toàn gia đình mình bị Đào Khiêm giết chết, ai không thương cha thương mẹ, Tào Tháo khóc, có thể nói là khóc một cách thực tâm. Lần thứ hai khóc là khóc Điển Vi. Năm đó, Tào Tháo dẫn quân thảo phạt Trương Tú, bị trúng kế của Trương Tú, thân bị bao vây. Điển Vi sau khi mơ thấy cảnh đó, tỉnh dậy đã “ra sức hướng về hành quân”, đến chết cũng không lui, máu chảy đầy đất mà chết nhờ thế mà Tào Tháo thoát hiểm. Tào Tháo sau khi chỉnh đốn quân đội, đánh lui Trương Tú, lập tức làm lễ tế Điển Vi, tự thân mình khóc tế ông ta. Hai năm sau, Tào Tháo lại dẫn quân tới Uyển Thành tấn công Trương Tú, Tào Tháo đột nhiên khóc lớn, còn nói, ta từng đau đớn mất con trưởng, cháu yêu, nhưng ta chỉ khóc đại tướng Điển Vi của ta. Đây cũng là lần Tào Tháo khóc để lấy lòng người. Lần thứ ba khóc là khóc Quách Gia sau thất bại trong trận Xích Bích, “Nếu có Phụng Hiếu ở đây, ta đã không cô độc đến thế này”. Lần khóc này là để che đậy cho sai lầm của bản thân mình cũng là trách mắng bọn mưu sĩ vô năng, đương nhiên ông ta không quên rẳng Tuân Húc từng nhắc nhở ông ta về kế trá hàng, kế liên hoàn của Đông Ngô và cả chuyện gió Đông nữa nhưng là do Tào Tháo không nghe. Lần khóc này là sự che đây ngụy trang cho sai lầm của bản thân ông ta mà cũng là bộc lộ sự gian xảo giả dối của ông ta.

Tập Tạp Xỉ bình Gia Cát Lượng nói: “Vì thiên hạ chủ trì đại cục, muốn đại thu lực vật mà không lượng tài năng mà nhậm trọng trách, theo tài phó nghiệp; biết đó là một lỗi nặng, không tuân sự nhắc nhở của minh chủ, giết người hữu ích, thật khó mà gọi là người có trí được vậy”. Tập Tạp Xỉ cho rằng Gia Cát Lượng không đủ để gọi là người có trí nhưng ông ta không nhìn thấy rằng tuy Gia Cát Lượng tuy không phải là người có trí nhưng mà ông ta là bậc có mưu. Chỉ nhìn mấy lần ông ta dùng nước mắt để tạo ra cái thanh danh hiền thần hiếu tử cũng có thể thấy là đã đạt tới đỉnh cao của kẻ giết người không dao.

Trên thế giới vốn không có hận thù vô duyên vô cớ, cũng không có tình yêu vô duyên vô cớ. Là một con người có thất tình lục dục, phải sống trên trên cõi hồng trần tục thế, không cách nào thoát khỏi những hỷ nộ ai lạc do cuộc sống mang lại. Trong cuộc sống có khoái lạc, cũng có đau thương, bất tất phải cố ý tu sức cho bản thân mình chỉ cần dùng chân tâm, chân tính, chân cảm của bản thân thì có thể đối diện với cuộc sống, lớn tiếng mà khóc, lớn tiếng mà cười. Dùng cái chân tình biểu hiện cho chính mình, ấy mới có thể xem như là một con người./.

Tiểu Vũ (dịch)

PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ VỀ BÀI VIẾT
Hoàng Dương - 47/25A Phan Đình Phùng, Hà Nội - hoang_duong1111@yahoo.com.vn

Tôi là người mê truyện Tam Quốc diễn nghĩa từ khi còn bé, lúc mới học cấp 1. Hồi đó, kiếm được bộ sách này thật không dễ dàng nên tôi thường đến đọc tại chỗ ở thư viện của Nhà văn hoá của thị trấn mỗi khi có thời gian rỗi ( vì không được mượn về nhà). Có thể nói sau này tôi đã đọc quyển sách này không dưới 10 lần nên nhớ được hầu hết các chi tiết trong sách. Tôi và các bạn cùng lứa thường trao đổi với nhau sau khi đọc và ai cũng thán phục tài trí của Khổng Minh, một trong những nhân vật trung tâm của cuốn sách. Tôi vẫn nhớ mãi một câu đánh giá về ông mà tôi đọc được ở đâu đó trên báo:”Mưu Gia Cát Lượng, trí tài Khổng Minh”. Sau này, mỗi khi đọc lại Tam Quốc diễn nghĩa tôi hiểu rằng mặc dù Khổng Minh là một nhân vật lịch sử có thật thời Tam quốc, nhưng trong truyện ông là một nhân vật văn học nên tác giả La Quán Trung có thể và có quyền hư cấu nhân vật sao cho hấp dẫn người đọc. Là một nhà chính trị và quân sự lớn của thời đại, với mục đích giúp Lưu Bị khôi phục nhà Hán đang suy vong tất nhiên ông phải có nhiều thủ đoạn khác người để đạt được mục đích, vì vậy tôi không đồng tình với nhận xét ông là một người giả nhân, giả nghĩa. Tức là không thể đi tìm Khổng Minh thật ở ngoài đời qua tiểu thuyết. Tào Tháo trong Tam Quốc diễn nghĩa vốn được coi là kẻ gian hùng chẳng đã từng cho rằng trong binh pháp thì chuyện “hư hư, thực thực, hư là thực mà thực là hư” là chuyện bình thường đó sao. Nghĩa là trong chiến tranh người ta có thể dùng mọi thủ đoạn, miễn là giành được thắng lợi cuối cùng. Vì vậy, lấy quan điểm và cách nhìn hiện nay để đánh giá thời cuộc diễn ra cách đây trên 2000 năm e rằng là một sự khiên cưỡng và không phù hợp với quan điểm lịch sử. Vì vậy, tôi cho rằng nhân vật Khổng Minh trong Tam Quốc diễn nghĩa với tài trí và đức độ của mình vẫn để lại trong lòng bạn đọc các thế hệ khác nhau những cảm tình đặc biệt.

Nguyễn Văn Trang - Ha noi - tranghhtb@yahoo.com.vn

Tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm của bạn Hoàng Dương là :Trên chiến trường có thể dụng mọi thủ đoạn để giành chiến thắng", kể cả ngày nay con người ta cũng vậy trên tất cả các lĩnh vực: Chính trị, kinh tế, ... mà nhiều vụ việc đã được đăng trên báo.Theo tôi, với cách gây sốc về tiêu đề của cuốn sách của Mai Triêu Vinh viết chỉ là nhằm thu hút độc giả để kiếm lợi mà thôi.Thật là oan uổng cho Gia Cát Lượng!

Lý Thành Việt - - viethalsing@yahoo.com

Tôi đọc Tam quốc từ nhỏ. Nói chung tam quốc như kinh phật với tôi.Đọc binh luận của MTV thật cảm thấy quá quắt. Có cảm tưởng như tác giả chỉ săm soi vào những mặt xấu nhất, tiêu cực nhất của vấn đề mà phủ nhận hoàn toàn cái tốt cái đẹp.Trong cuộc sống, nhất là chính trị, thì không từ thủ đoạn nào. Khác biệt cơ bản giữa người tốt và xấu là do động cơ, còn cách làm không quan trọng.Hãy nhìn cái tổng thể, cái mà cả đời Khổng minh làm được cho nhà Hán - Thục. Hãy nhìn vào Tư mã ý, 1 con người trên vạn người nhưng vẫn tự nhận là kém Khổng Minh. TMY đã dành lấy giang sơn cho dòng họ mình. Thử hỏi với tài năng và ảnh hưởng của mình , Khổng minh có làm được điều đó không? thừa sức, nhưng ông không làm. Đọc Tam quốc , tôi giận Khổng Minh nhất là giai đoạn sau khi Lưu Bị chét, ông ngu trung phò con Lưu bị dù biết nó bất tài. Nếu là Khổng Minh, là Khương Bá ước ..liệu nhà Thục có kết quả tốt hơn bao nhiêu.Phân tích kiểu ông tác giả này thì trên đời chả có ai tốt. Kể cả Thích Ca hay Jesu , phân tích kiểu này thì cũng toi.

nguyễn trung kiên - hà nội - kaka_kien@yahoo.com

Qua 2 đoạn trích đã được đăng, tôi thấy những luận điểm của ông tác giả TQ đó thật nhạt nhẽo, những lý lẽ của ông ta ko đủ sức thuyết phục cũng như hấp dẫn độc giả. Là một người đã đọc Tam quốc từ khi còn rất nhỏ cũng như xem đi xem lại bộ phim này rất nhiêug lần tôi thấy đây chỉ là một cuốn sách được viết vì mục đích thưong mại, câu khách rẻ tiền , ông ta không thể được coi là một nhà phê bình văn học

Nguyễn Không Âm - - Artwar13@yahoo.com.vn

Có cái nhìn mới riêng của tác giả về các nhân vật trong truyện cũng là đáng khen, cung dang lang nhge.NHung nhìn người mà chủ quan quá , thì không đúng nữa, chỉ là cách nhìn thiển cận không hiểu thời hiểu thế khác gì một đứa trẻ mới ra đời.

Nguyễn Linh - Hưng Yên - hoanglinhBHY@yahoo.com.vn

Tôi hoàn toàn đồng ỹ với quan điểm của bạnHoàng Dương - 47/25A Phan Đình Phùng, Hà Nội, nhân vật Khổng Minh cùng với Quan Vũ là những vị thánh về văn và võ trong cuốn dã sử Tam quốc chí. Tài năng và ca stính của ông là không thể bàn cãi bởi Lưu Bị có được thành công là nhờ Khổng Minh. Trong lịch sử thường có câu " Binh bất yiếm trá" vì vậy không thể trách Khổng Minh dùng mưu lược như thế nào, ông buộc phải dùng ngụy kế để đạt mục đích là điều dễ hiểu. Nếu không có Khổng Minh chắc chắn Tào Tháo đã sớm giành được thiên hạ, bởi Tào Tháo và Khổng Minh mới là 2 thiên tài về quân sự, dựng người trong Tam Quốc Chí. Không một cá nhân nào có thể bình luận hay chê bai những con người này

Thanh Thanh - -

Cái tay Mai Triệu Vinh, qua là một nguòi tai năng, xúng đáng là lóp trẻ có học,có tu tuy mói của đất nuóc Trung Hoa, đọc sách hiểu đến tận cùng của sách; hoàn toàn không giống không giống nhu cách đọc và cách hiểu của nguòi Việt ta. Chả trách mà nuóc Trung Hoa vĩ đại, con Việt Nam ta văn hoá là " ăn theo nói leo" theo kiểu tiền nhân đã nói đã viết thì cú nhu thế mà học mà theo, mà quên rằng, Ngọc còn có vết. Chê một phát hiện có lo gic vân đề nhu Mai Triệu Viinh mà cũng chê thi bao giò nguòi Việt Nam mói tụ chủ đuọc

Quang Minh - Huế - dqminhnhat@yahoo.com

Xin chào,Theo tôi, bài viết đã nhìn lại tác phẩm dưới một góc khác, rất mới. Tại sao chúng ta không thử lật lại vấn đề mà đánh giá. Cách nghĩ xuôi chiều đã ăn sâu đến thế sao?. Ở đây tác giả Mai Triệu Vinh mới bàn về Khổng Minh. Thực ra, Quan Vân Trường mới là kẻ chân tiểu nhân. Ngay trong đòn đánh đắc ý nhất của ông ta đã thể hiện rất rõ điều này, đó là đòn “đà đao” (giả vờ bỏ chạy, chờ đối thủ đuổi theo rồi quất lén lui 1 đao), có thể nhiều ý kiến cho rằng khi đánh nhau thì tùy cơ ứng biến, nhưng như thế thì cần xem lại định nghĩa về quân tử “tầu”. Hành động như vậy có được xem là quang minh chính đại không? Hoặc là đừng có lúc nào cũng vênh vang ta đây quân tử. Thêm một trường hợp, Vân Trường hãm được Tào Tháo tại Hoa Dung, ông ta tha cho Tháo là vì ai, vì ông ta mà thôi. Nếu vì đại cục Quốc Gia hay vì huynh đệ Lưu Bị thì ông ta phải chém Tháo rồi. Vậy là rõ ông ta đặt Quốc Gia+Lưu Bị lên trên hay đặt chút danh “quân tử, nhân nghĩa” của ông ta lên trên. Ông làm việc này là bất nghĩa với chính người anh kết nghĩa, còn gì là vì nước quên thân. Như vậy là ích kỷ, ngay cả việc ông ta hiển thánh để đòi cái đầu cũng vậy, đã hy sinh vì nước rồi thì cái đầu có ý nghĩa gì mà còn đòi.

A visitor - -

Cái bạn Thanh Thanh này ko biết hơn được bao người mà đã lớn tiếng thế . Tranh luận phải dựa vào lí lẽ . Muốn nói người ta phải bác bỏ đuợc lí luận nguời ta đã . Chứ đứng đó mà nói nhảm thì đứa bé cũng làm đuợc . Ngọc có vết đúng , nhưng anh thoi phong cai vết do thì là bậy . Khổng Minh đuợc coi là bậc trí , chứ ko phải là bậc nhân như Quan Vũ . Vì vậy cứ xăm xoi cái mặc nhân để rồi kết luận là vô nghĩa . Khổng minh khóc Chu Du , ai chả biết là khóc giả , nhưng vì cái gì . Chả phải vì liên minh Thục Hán sao . Năm xưa Câu Tiễn còn nhục hơn kia kìa . Muốn làm đại nghiệp mà còn bày đặt nhan nghia ư , tức cười quá . Chu Du đã là cái gì , chả phải mấy lần muốn hãm hại Khong Minh sao , Chu du voi cơ dồ cái nào hơn . Còn Mã Tốc lập cong trang ranh ranh , quan thua chem tuong , huong ho la tran quan trong .Quan co ki cuong chu , cac bac danh tuong ngay xua ai cha vay . Vi Ma Toc ma xe bo quan lenh , xe bo cong trang , quan doi con phuc nua ko . Nhin phai toan cuc chu . Ma Toc co dang de lam the ko . Tac gia MTV nay dau phai phe binh cai sai lam vi day dau phai sai lam, chang qua muon si nhuc them cai su gian hung cua bac anh hung ma thoi .

- -

binh luan nhu cac ban co le da so la duoi 40

Phạm văn Sa - Quảng Phú - Lương Tài - Bắc Ninh - volamhaidoita2@yahoo.com

Tôi rất tâm phục Khổng Minh vì tài trí của ông .Trong thời loạn thì kẻ thắng làm vua kẻ thua làm giặc , có bất chấp thủ đoạn 1 tí cũng không sao cả . Các bạn trên nói rất đúng .tôi hoàn toàn ủng hộ . các bạn nói rất đúng ý tôi

Hoàng Tuấn Anh - 6 Yên Thế, Hà Nội - tuananhcwrs@yahoo.com

Cách viết truyện của Tam Quốc là cách viết kể về sự kiện và xây dựng nhân vật bám theo sự kiện. Không có những dòng đại loại như "Anh trầm mình trong những suy nghĩ miên man.." như thường thấy trong các cuốn tiểu thuyết. Bàn luận ai gian trá hay không chỉ là một chủ đề lựa chọn ra đề bàn luận. Ví dụ như có thể đưa ra chủ để "Kẻ mưu lược" lúc ấy thì chắc chẳng ít bài nói về Tào Tháo, và lúc ấy nói rằng ông ta ác hay ông ta lừa bịp lại không hợp vì nó có thuộc phạm vi của chủ đề đâu. Chủ đề này quá rộng "Đi tìm Khổng Minh thật trong "Tam Quốc Diễn Nghĩa"" tức là cả về con người, trí, lực của người ấy. Nói đến đây thì cũng chưa rõ là tôi ủng hộ ý kiến của mọi người hay không, nhưng Mai Triệu Vinh là một nhà phản biện, điều đó yêu cầu ông ấy thực hiện những công việc mà chẳng ai theo hướng chung hòa mong muốn cả. Nhưng phản biện là phản biện và mẫu thuẫn của nó với những khái niệm đối lập giúp sự hiểu biết có tính bao quát cao hơn. Khổng Minh là ai, Tào Tháo là ai.. quan trọng là ở chỗ họ tạo lên lịch sử và họ là lịch sử. Việc phán quyết họ không những củng cố các khái niệm mà còn xây dựng những khái niệm lịch sử. Bạn không thể chê người ủng hộ Không Minh hay Tào Tháo cũng như người phê phán họ. Lịch sử đứng về kẻ mạnh là cách nói cho những kết cục sau cùng, nhưng chúng ta hoàn toàn không chỉ dừng lại ở những cột mốc mà thật sự rất quan tâm đến quá trình đi đến những cột mốc đó. Khi bình luận về một nhân vật thì không thể tránh khỏi những mâu thuẫn, vì bình luận chỉ là một quá trình. Ngay cả bản thân các kết quả còn mang trong nó tính mâu thuẫn. Dung hòa, ủng hộ, hay phê phán chỉ là những phần trong quá trình nhìn nhận và phán xét, và nếu chúng đứng riêng rẽ sẽ gây ra các phản ứng mạnh mẽ vì chúng không thể tự đưa ra được các kết luận mang tính tổng thể. Bạn phê phán, tốt, bạn ủng hộ tốt, vì cả 2 đều đưa bạn đến sự hiểu biết, nhưng để thực sự hiểu biết, bạn cần biết cách thực hiện cả 2 điều đó đồng thời.

Nguyễn Đình Vũ - - than_dieu_dh@yahoo.com

Nói Khổng Minh là giả nhân giả nghĩa thì thật là quá đáng. Tuy nhiên, Khổng Minh cũng không phải là người toàn tâm toàn ý cho đất nước mà không ngĩ đến lợi ích bản thân mình. Việc cạnh tranh quyền lực với Lý Nghiêm, việc không cứu Quan Vũ, tự giáng chức mình nhưng vẫn làm công việc của thừa tướng, cả việc Lưu Thiện lên ngôi... Nếu chúng ta nhìn vẫn đề kỹ lưỡng thì sẽ thấy là Khổng Minh cũng tính toán rất nhiều cho địa vị của bản thân. Nhưng cái tài, trí của ông ta cũng là cái không thể phủ nhận, giúp ông lưu danh thiên cổ. Dùng tiểu thuyết để đánh giá con người của lịch sử có phải là sai lầm lắm không?

Xuân Hoà - KTX ĐH GTVT - xuanhoa_tx@yahoo.com

Đọc thì rất hay nhưng không biết Gia Cát Lượng có phải là người như vậy không nhỉ? Ngày xưa em xem Tam Quốc Diễn Nghĩa đến 3 lần mà vẫn thích,rất ngưỡng mộ tài năng của GCL.Đọc được bài viết trên cũng hơi buồn một tí...

culibate - Hanoi - culibate@gmail.ccom

Đã làm chính trị thì chỉ cần quan tâm đến kết quả thôi, nếu người làm chính trị đem lại quyền lợi cho đa số dân chúng thì người đó đáng được kính trọng. Còn nhân nghĩa với đạo đức cũng phải tùy, nhân nghĩa với kẻ thù làm sao được. Như Lý thế Dân, giết anh cướp ngôi, giết em cướp vợ, vẫn được coi là bậc quân vương ngàn năm có 1. Căn bản là vì ông ta đem lại sự thịnh vượng cho đất nước. Đánh giá nhà chính trị chỉ nên dựa trên việc họ làm được gì cho đất nước.Xét trên quan điểm đó thì Khổng Minh cũng chỉ bình bình. Ông ta mải mê theo đuổi chiến tranh, cuối cùng chả cướp thêm đưọc tấc đất nào, còn làm cho Thục kiệt quệ. Trong nước thì không đào tạo ra được nhân tài, kinh tế ko phát triển. Nếu so với chính quyền của Tào Tháo thì thua xa. Chính quyền Ngụy kinh tế phát triển, tài nguyên sung túc, nhân tài nhiều, do đó về sau Thục bị bại là đương nhiên.

Nguyễn Nguyên Vĩnh - 102 Vũ Huy Tấn ,P3, Quận Tân Bình, TPHCM - huy@eventonline.vn

“Nhân vô thập toàn” phải không quý vị?Với tôi nhân vật Khổng Minh cho tôi nhiều bài học hữu ích hơn là tiêu cực. Nhưng chúng ta là người hậu thế sẽ có một cái nhìn khách quan theo khả năng hiểu biết rồi phân tích và đồng thời phải hòa mình với thời đại thì mới thấy cái hay của La Quán Trung, cái nghĩa cũa tam quốc chí và cái anh hùng của nhân vật trong tam quốc chí.Các bạn có nhớ La Quán Trung viết tác phẩm này khi mà TQ còn trong chế độ phong kiến và là thuyết khổng tử còn ảnh hưởng nhiều. Cho nên đạo quân, thần, tử còn rất rõ ràng vì thế ông ta không thể khen Tào Tháo mặc dầu Tào Tháo được coi là toàn tài nhất trong 3 vị chúa cùng với Tôn Quyền và Lưu Bị. Nếu ông ta không đề cao tập đoàn lưu bị và thiếu thiện ý với tào tháo thì làm sao tác phẩm tồn tại đến hôm nay để chúng ta đọc và bình luận phải không các bạn?Nhắc lại nhân vật Khổng Minh tôi có một số vấn đề còn suy nghĩ về tài năng thực sự của ông ta và qua đó tôi cũng đang suy nghĩ về tính đoàn kết của tập đoàn Lưu Bị. Nhân đây mong quý vị có hiểu biết chia sẽ với tôi nhé chân thành cảm ơn.Thứ nhất: tại sao Khổng minh giao Kinh châu cho Quan Vũ mà không trao cho Triệu Vân? Nếu ông ta không cần có tài thật lớn mà chỉ cần không là kẽ bất tài cũng nhận ra Quan Vũ không phải là một người giao trọng trách lớn. Và tính khí của Quan Vũ có thể làm gương cho quân sĩ nhưng không thể mềm mõng trong chiến lược “Bắc cự Tào Tháo đông hòa Tôn Quyền được”Thứ hai: tại sao cho Quan Công đi đánh Phàn thành mà không cử một hỗ tướng nào còn lại ở thành đô về trấn thủ kinh châu để cho Quan Vũ bị kiềm kệp hai phía mà chết bởi Tôn Quyền. Ở đây là điểm mấu chốt của toàn cục thế chân vạc trong truyện Tam Quốc Chí. Nếu Khổng Minh không tính tới điều này thì ông ta không thể là người đầy mưu lược. Bạn có thể nói với tôi là không phải điều gì Khổng Minh cũng biết trước vì ông ta cũng là con người tôi rất hiểu điều này. Những với ai thì được chứ với Khổng Minh thì không. Bởi vì ông ta là bộ não chiến lược của tập đoàn Lưu Bị trong giai đoạn này và hiểu là Kinh châu là đất khó giữ không phải chân chúa thì không thể giữ được. Khổng mình là người rất hiểu về nhân tâm phải hiểu rõ Quan Vũ là người có tính kiêu ngạo cho nên phải có cách hành xử thích hợp trong trường hợp này. Ở đây tôi đang có một giả thuyết là Khổng Minh muốn dằn mặt Quan Công vì tính kiêu ngạo nhưng không ngờ Quan Công chết nhanh quá. Thứ 2 Quan Vũ quá kiêu ngạo tự dẫn binh đi đánh phàn thành mà Lưu Bị và Khổng Minh không biết? thứ 3 có một sự lục đục nội bộ trần trọng trong tập đoàn Lưu Bị vì Lưu phong, Mạnh Đạt không thể ngây thơ đến nỗi không hiểu rằng không cứu Quan Công đồng nghĩa với chết hay sao? Mong quý vị chia sẽ.Thứ ba: Tại sao Khổng Minh không dùng một tướng tài năng như Ngụy Duyên, và sai lầm lớn nhất là không cho Ngụy Duyên 5 vạn quân đánh vào đường Tí Ngọ Cóc. Vì Ngụy Duyên phân tích rất rõ Hạ hầu Mậu là kẽ bất tài, ham chơi làm sao có được sự suy tính toán toàn vẹn như thế được. Và tin dùng Mã Tóc để mất Yết hầu Nhai Đình.Còn về hai bài trích dẫn của vị gì đó cho là bình luật sắc sảo gì đó tôi thấy ông ta còn kém kiến thức và tầm nhìn quá. Nếu ông ta biết thiên văn như Khổng Minh ông ấy có thể tận dụng khả năng đó tốt như Khổng Minh không nhĩ. Khổng Minh biết thiên văn để giả mượng gió thoát thân đồng thời tạo nên một sự cân băng về lực lượng cho liên minh Thục-Ngô chứ trận đánh Xích Bích thì Thục có bao nhiêu quân mà đoài liên minh với Đông Ngô phải không các bạn. Phải chăn tôi không có quân nhưng tôi mượng gió giúp bạn hơn cả trăm vạn hùng binh đó chứ. Cũng giống như chiếc xe ford chỉ là chiếc xe và giá của nó chỉ là một chiếc xe bình thường nhưng chiếc rolls royce hay Lamborghini thì lại khác nó vượt qua cả giá trị một chiếc xe.Nếu bạn biết Khổng Minh biết mượng gió thì lần sau bạn ra trận đối địch vói ông ta bạn có một tí sợ khổng minh không nào. Chắc chắn là có. Còn việc bỏ phàn thành, Thua ở Tân Giả chạy qua ở với Lưu Kỳ nơi Giang hạ là thượng sách vì Lưu Bị với lực như thế thì không thể đánh với Tào Tháo và không hợp lý. Như vậy khi Lưu bị có lực lượng gần bằng với Tào Tháo thì ông ta có sợ Tào Tháo tại Hán Thủy không nào hay là một trận lấy cả Hán Trung.Tôi là một người thương Triệu Vân, Trương Dược Đức, Nể Tào Tháo, Tư Mã ý, Tư Mã chiêu, thích Tôn Quyền.Học hỏi rất nhiều ở Lưu Bị đồng thời cũng kính trọng Khổng Minh. Tất cả các nhân vật này đều có điểm hay tuyệt đỉnh của mình để làm nên tên tuổi chúng ta sẽ tùy môi trường sinh sống, lớn lên, giáo dục, tuổi đời và quan điểm sẽ có sự yêu ghét khác nhau. Nhưng trên tất cả họ thực sự là những người rất anh hùng trong thời đại của họ Và chúng ta cũng nên cố gắn sống tốt trong thời đại của chúng ta là tuyệt vời nhất vì một ngày nào đó người đời sau có nhắc tới chúng ta nhiều như nhắc đến họ không mà chúng ta có quyền chê họ nhĩ.Một ít ngẩy hứng của người mê Tam Quốc Chí mong các bạn góp ý thêm. Cảm ơn.

 
Ý kiến của bạn về bài viết này
  Tắt Telex Vni
Họ và tên:   
Địa chỉ: