|
>> Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: Đã thực sự trở về Huế?
 |
|
Nhà thơ nguyễn Khoa Điềm (trái) và nhà thơ Thanh Thảo (Ảnh minh họa từ hue.vnn.vn) | Ngày về
(Kính tặng chị Thùy Trâm)
Ngồi lại nghe chị nói gì trong đất
Cùng cây giang, cây dẻ của ngày xưa
Chiếc hầm cũ đau như tròng mắt
Nhìn vào ta thăm thẳm, bơ vơ
Người bạn gái gục trước lằn đạn lửa
Một sườn đồi cháy nát dưới ban trưa
Giờ xanh ngắt một cánh rừng khép ngủ
Lá im che những đau đớn không ngờ
Dòng nhật ký cuối cùng đã viết
Giọt máu cuối cùng cũng trả lại đất đai
Thật bình thản, không có gì nói nữa
Cả chiến tranh và khúc hát ngày về
Giờ yên ả, thì thầm con suối nhỏ
Giờ buôn xa tiếng trẻ gọi trâu về
Giờ xao xác cánh cò mặt nước
Giờ nỗi buồn theo gió cũng tan đi...
Tháng 04/2006
Hy vọng 2
Không cách nào khác
Dẫu bị chặn hết mọi nẻo về
Anh vẫn hy vọng vào lòng tốt-
Lòng tốt của anh, lòng tốt mọi người-
Để đứng cao hơn cái chết
Nỗi buồn thăm thẳm, chỉ có anh biết được
Chỉ có anh đếm được bằng tay những đốt sống
và xương sườn của mình
Trước kết cục bụi bặm
Chỉ có anh
Trông mong sức mạnh của lòng tốt
Vốn lẻ loi Vốn chua xót
Chỉ có lòng tốt
Dìu anh đến cuối đời này
Để gặp hạnh phúc
Anh nói thầm
Một lần
Mười lần
Ngàn lần
Niềm hi vọng
Trước trận gió rát
Ngày 26//06/2006
Ở tuổi 63
Ở tuổi 63
Bánh xe đạp không tròn nữa
Chỉ một hòn đá vô tình cũng đủ ngã lăn chiêng
Với tuổi 63
Các cô gái đều lẫn vào mây trắng
Tuổi 63
Biết sợ điều phiền toái
Thấy đám đôi co đã vội đánh bài chuồn
Thích gió nắng
Thích màn đêm tĩnh lặng
Nghe thong dong hơi thở xuống đan điền
Thích bạn kể những ngày trên núi Rệ
Chúng ta ăn trộm một suối rau rừng
Như thế đấy
Buồn hay vui bạn nhỉ
Tuổi 63
Gió núi mưa ngàn
Ngày 30/08/2006
Cánh đồng buổi chiều
Có một nhà thơ đi mãi vào cánh đồng buổi chiều
Lởm chởm những rơm rạ sau mùa cấy gặt
Mùi thơm lúa khoai thân thuộc
Nói gì hở tiếng reo cỏ may
Mùa thu vừa trở lại?
Nhà thơ cúi xuống tìm những hạt mồ hôi bị bỏ quên
trên mặt đất
Bao người đã mất, đang còn
Sống âm thầm sau rặng tre khuất lấp
Không một dấu vết
Những mặt ruộng nứt nẻ
Chúng ta vẫn bưng bát cơm trắng mỗi ngày
Thật đơn giản, hiển nhiên, như hơi thở
Không còn nhớ có bao nhiêu giọt mồ hôi trtên mặt ruộng
Bao nhiêu bùn, bao nhiêu khổ đau
Khi mồ hôi trở lên quá rẻ
Kẻ ranh ma trở lên quá giàu
Đã lâu nhà thơ lại trở về với cánh đồng làng
Hít sâu hương thơm no ấm
Nhận ra trong mỗi khuôn mặt đen sạm
Những tháng ngày bỏ quên
Bằng bước chân chậm rãi
Nhà thơ lặng lẽ nối gót người nông dân đi mãi
Mặc cho ngôi sao hôm xa ngái dẫn đường
Thăm Thẳm ngõ quê rơm rạ
Trái tim lăn tròn êm ả.
Ngày 05/09/2006
Bây giờ là lúc...
Bây giờ lúc có thể chia tay với điện thoại để bàn,
cạc vi-dit, nắm đấm mi-crô
Tự do lên mạng với đời sống, ăn ngủ với bụi đường
Một mình một ba-lô và xe đạp
Bây giờ gió gọi anh đi
Mặt trời đánh nhịp về tám hướng
Từ giã cà-vạt, giày đen, lời trịnh trọng
Anh là một với cánh đồng, cánh hẩu với quán
cóc, ăn chịu với cỏ
Hò hát một mình, đọc những gì yêu thích, ghi chép những gì cần ghi chép
Thế giới thật rộng, những ngả đường độ lượng
Cho anh làm mới cuộc đời mình
Anh gọi đó là chuyến về không hạn định
Để là một người trong mọi người
Anh tham dự trận tấn công cuối cùng
Vào cái chết
Hãy lộn ngược da anh
Và ghi lên đó mật khẩu:
- Không lùi bước!
Nha trang 02/05/2006
Nghe tin hai nhà khoa học bị tai nạn xe máy*
Đúng rồi đây là thời không ai muốn chậm chân
Nhà khoa học chậm chân thì cũng lãnh đủ
Sự hung bạo?
Không thể nói khác, chính là sự hung bạo !
Nó lừng lững đi ra từ tiền sử
trải qua chiến tranh
Và bây giờ nhập cuộc hiện đại
Hung bạo trên mạng, trên sàn diễn, trong lớp học
Hung bạo giữa bàn nhậu, cửa sau công sở, hung bạo đường phố
Hung bạo văn chương, tố giác nặc danh
Lạng lách thời thượng và sành điệu
Tôi thương xót những nhà khoa học không đủ
sức chống lại những ngọn roi hung bạo
Tôi thương xót nhiều hơn cho chính đất nước tôi
Ngày 12/12/2006
*Giáo sư toán học Mỹ Seymour Papert và giáo sư Nguyễn Văn Đạo bị tai nạn xe máy tại Hà Nội vào các ngày 05/12 và 09/12
Nhớ Nguyễn Đ.
Rồi có một ngày
Một người can đảm sẽ nói lên
Số phận một người tốt
Vinh quang một thời vàng son
Lẽ phải một cái chết
Rồi có một ngày
Có một người tốt
Bước ra từ lịch sử
Nói về cái tốt bị bỏ quên...
Chúng ta kẻ không may mắn
Rồi cũng nhập vào dòng chảy của điều tốt đẹp
Dòng nước sẽ rửa sạch sự đớn hèn
Dẫu có khi đã nhường lời cho bọn khoác lác
Cuộc đời độ lượng
Có chỗ cho mọi vóc hình sự sống
Để sự sống phải mở đường đi
Qua bóng tối cái chết
Ngày 31/07/2005
Cỏ trước Ba Đình
Cỏ yên tĩnh, cỏ xanh tận cuối đời
Trước và sau ngày làm việc
Cỏ làm lời nhắc nhở
Xanh
Cố gắng
Nhận ra mình trong sắc biếc
Thăm thẳm dịu dàng
Ngay thật
Cỏ vĩnh hằng ...
Ngày 07/09/2004
Cầu Long Biên
Bên kia cầu, chùa Bồ Đề như chiếc nấm linh chi cổ đại
cổ đại
Cầu Long Biên gù lưng người phu già
Sớm chiều cõng chuông qua sông
Nhắc nhở lẽ huyền vi Hà Nội
Chiếc cầu đi suốt đời ta
Ròng ròng huyết mạch
Đầy vết dao binh lửa
Dạy ta vượt lên sóng gió
Làm người
Ba mươi năm
Ta lại đạp xe qua chiếc cầu cũ kỹ
Trong sớm thu dịu ngọt
Nghe sông Hồng vặn mình trong cát
Gió rít mỗi trụ cầu
Thấy màu mắt những anh hùng trong thép
Thấy những sóng người dào dạt
Trùng trùng lớp lớp đi xa
Ta muốn nói lời chia tay
Với nghìn năm đang qua
Với Thăng Long từng ngày trẻ lại
Với chiếc cầu từng giờ hấp hối
Đang giang tay đón người đi bộ qua sông
Rồi một ngày đẹp trời
Hà Nội sẽ tiễn người vào lịch sử
Tiếng chuông vang vang khắp chốn Bồ Đề
Tháng 10/2006
Tập thiền
Con hãy đưa miếng cơm vào bụng như ngày
hôm qua con chưa được ăn và ngày mai cơm
không còn nữa
Con hãy nhận ra từng hạt cơm dính với từng hạt
cơm như bụi lúa đứng trên bụi lúa
Từng hạt, từng hạt nở trên cánh đồng như những
vì sao chi chít bầu trời
Con hãy bưng bát cơm nặng đầy như phấn
thưởng mỡ màu mùa gặt hái
Rồi con nhớ lại trong đời con cũng đã từng đứt bữa
Cũng đã từng lấy cơm chấm cơm
Mỗi hạt cơm cõng một củ sắn, củ khoai hoặc chỉ
là rau dại
Lúc đó mỗi hạt cơm trong miệng con thật ngọt
bùi, thơm thảo
Con không cần ăn đến sơn hào hải vị
Đã biết đến vị ngon có thể có trong đời
Chỉ cần trong một sát-na con biết lắng mình vào
cuộc sống
Một hạt cơm là cả cuộc đời.
Ngày 21/12/2006
Cáp quang
Đường cáp quang xuyên đại dương,
Bị cắt khúc, rao bán,
Trên mặt báo chúng giống hệt những con cá chết
Giương mắt trừng trừng nhìn thế gian.
Đoản mạch,
Im re,
Bá đạo,
Buồn chuyện năm châu bốn biển
Kẻ sĩ cưỡi trâu vào núi.
Để lại trên cửa Chánh Tây mười chữ:
-Tìm ra đường thật khó
Chọn được Người, khó hơn.
Ngày 0 7/2007
Nhặt ghi
Tóc trắng
Tóc trắng như thời gian thích chữ lên trán
Đày anh về quê nhà
Không thể chạy trốn số phận
Mặt nạ
Nhiều lúc phải đeo mặt nạ vô lối
Để không ai nhớ anh nữa, trong một thế giới
quá quen thuộc
Chính là cách anh trở lại muôn một giữa đời,
Truyền hình
Có những kẻ ăn khách không khác gì một
cô ca sĩ
Và cô ca sĩ không khác gì một con chim đi giày
Và truyền hình là một tủ kính màu sặc sỡ
Người cô độc
Đi suốt một ngày không gặp ai
Những người có thể gặp ở sau lưng anh
Mà anh thì không muốn đứng lại.
Ngày 01/04/2007
|